Doanh nhân Việt nghiên cứu Trung Quốc

Discussion in 'Lobby China Club' started by LOBBY.VN, Jan 31, 2011.

  1. LOBBY.VN

    LOBBY.VN Administrator

    Joined:
    Jan 3, 2010
    Messages:
    6,242
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Gender:
    Male
    Location:
    Hà Nội - Việt Nam
    Home Page:
    Doanh nhân Việt nghiên cứu Trung Quốc
    Mười năm đã trôi qua kể từ khi bộ Luật doanh nghiệp đầu tiên thả lỏng cho khu vực tư nhân được ban hành, nhiều thay đổi lớn đã xảy ra

    Mười năm đã trôi qua kể từ khi bộ Luật doanh nghiệp đầu tiên thả lỏng cho khu vực tư nhân được ban hành, song chính phủ vẫn không hề tỏ ra kém ưu ái các doanh nghiệp nhà nước so với trước đây...

    Thành phố Hồ Chí Minh một buổi sáng tháng Giêng oi ả. Nguyễn Đức Tài đang cầm trên tay số tiền thưởng cuối năm kha khá, anh dự định mua tặng vợ một chiếc điện thoại di động mới nhân dịp Tết nguyên đán.

    Ở một đất nước mà thu nhập bình quân đầu người chỉ xấp xỉ 1.100 USD/năm, chiếc điện thoại là khoản đầu tư tương đối lớn. Do đó, Tài muốn có sự lựa chọn chính xác nhất cho 5 triệu đồng bỏ ra

    “Quả thực lúc đó tôi rất bối rối. Đã đi tới hai cửa hàng nhưng chẳng ai có thể chỉ cho tôi biết với số tiền đó, tôi có thể mua được những chiếc điện thoại nào. Họ lấy cho tôi xem một hai sản phẩm, nhưng chừng đó là không đủ. Nếu họ có thể giới thiệu 10 chiếc điện thoại cùng mức giá như vậy thì tôi đã quyết định được ngay”

    Khi đó, người đàn ông 35 tuổi lập tức nhận thấy cơ hội: “Tôi tự nhủ có điều gì đó không hợp lý: tôi có tiền và sẵn sàng chi trả, nhưng lại không thể tìm được thứ mình muốn. Có một khoảng trống trong lĩnh vực này và tôi có thể lấp vào đó, khách hàng sẽ ủng hộ tôi”

    Sáu năm sau, Tài trở thành giám đốc kiêm đồng sáng lập công ty Thế giới di động, nhà bán lẻ điện thoại di động lớn nhất Việt Nam – đại diện tiêu biểu cho những doanh nghiệp tăng trưởng nhanh nhờ đáp ứng nhu cầu của tầng lớp trung lưu ngày càng đông đảo ở đất nước gần 90 triệu dân này

    Hơn mười năm qua, từ trong tàn tích của chiến tranh, Việt Nam đã vươn lên mạnh mẽ chiếm một vai trò quan trọng trong nền công nghiệp châu Á, họ sản xuất mọi thứ từ giày dép cho đến linh kiện máy vi tính. Nền kinh tế một thời chỉ biết dựa vào những cánh đồng lúa hứng chịu bom rải thảm giờ đây có thể tự hào với các trung tâm mua sắm hào nhoáng và nhà cao tầng mọc khắp nơi. Đường phố ở đây đã trở nên chật chội với những chiếc xe hơi mang thương hiệu BMW và Roll Royce chen nhau bên cạnh vô số xe máy tay ga

    Từ khi người hàng xóm Trung Quốc bắt đầu chuyển đổi từ nền kinh tế nghèo nàn lạc hậu sang xã hội tiêu dùng, Việt Nam cõ lẽ cũng hy vọng một cuộc chuyển mình như vậy. Những công ty như Thế giới di động sẽ là thành phần tiên phong của đất nước trên con đường này

    Tuy nhiên, trong những tháng gần đây, trở ngại liên tiếp xuất hiện phủ bóng đen lên quyết tâm của Việt Nam: lạm phát tăng cao, đồng tiền mất giá, thủ tục hành chính rườm rà, thâm hụt thương mại ngày càng trầm trọng và cơ sở hạ tầng yếu kém. Các nhà hoạch định chính sách sẽ phải đối mặt với nhiều lựa chọn trọng yếu cho vài năm tới, kết quả của nó có thể đưa Việt Nam trở thành ngôi sao mới nổi tiếp theo của thế giới hay nhấn chìm đất nước trong những khó khăn chồng chất về kinh tế

    Một trong những lựa chọn quan trọng đã được thực hiện khi các đại biểu Quốc hội thông qua mục tiêu tăng trưởng tiếp tục ở mức 7,5%/năm trong 5 năm tới. Đáng chú ý là những vấn đề khẩn cấp của Việt Nam không được đưa vào chương trình nghị sự chính thức của Quốc hội, mặc dù bình ổn kinh tế vĩ mô vẫn là một chủ đề nóng ở hậu trường

    Nhưng chẳng cần đến bất kỳ cải cách mạnh tay nào, khu vực tư nhân vẫn gây ấn tượng nhờ một số doanh nghiệp năng động với những người lãnh đạo được truyền cảm hứng từ nhiều tấm gương thành công ở Trung Quốc

    Thế giới di động là một ví dụ điển hình. Mặc cho nền kinh tế luôn gặp phải những vấn đề kinh niên, quy mô của công ty liên tục phát triển từ 7 lên tới hơn 70 cửa hàng sau ba năm với gần 4000 nhân viên. Doanh thu năm ngoái đạt mức tăng gấp đôi lên 150 triệu USD và theo kế hoạch sẽ tiếp tục gấp đôi trong năm nay. Lợi nhuận ròng năm 2010 của công ty đạt 5 triệu USD, và họ kỳ vọng con số đó sẽ gấp gần ba lần trong năm nay, đạt mốc 14 triệu USD. “Chúng tôi không quan tâm đến chính trị, chúng tôi chỉ chú ý tới khách hàng” - ông Tài vừa cười vừa nói

    Nhiều bài phỏng vấn với các lãnh đạo doanh nghiệp, các nhà đầu tư và chuyên gia phân tích độc lập đều cho rằng sự phát triển của Việt Nam đang đi theo con đường của Trung Quốc nhưng chậm hơn khoảng một thập kỷ. Những giám đốc trẻ và các nhà đầu tư nước ngoài hậu thuẫn cho họ đều thừa nhận một tiên đề: cái gì hiệu quả ở Trung Quốc thì cũng hiệu quả ở Việt Nam

    Chris Freund, thành viên quản lý của Mekong Capital – công ty có các quỹ đầu tư vào 21 doanh nghiệp Việt Nam, bao gồm cả Thế giới di động – nhận xét: “Về cơ bản Trung Quốc đang đi trước Việt Nam từ 5 đến 10 năm. Vì thế, đó là một chỉ báo tốt cho tương lai gần”

    Nhiều dấu hiệu ban đầu cho thấy ý kiến của Freund là tương đối chính xác

    Hoàng Sơn
     
    Last edited: Nov 25, 2017
  2. LOBBY.VN

    LOBBY.VN Administrator

    Joined:
    Jan 3, 2010
    Messages:
    6,242
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Gender:
    Male
    Location:
    Hà Nội - Việt Nam
    Home Page:
    Hơn 500 tỷ phú trong làng Đồng Kỵ - Bắc Ninh

    Nhắc đến Đồng Kỵ, người ta không chỉ nhớ về một làng nghề thủ công mỹ nghệ nổi danh mà còn khâm phục trước con số khoảng 500 tỷ phú trong một ngôi làng

    Khởi nguồn từ nghề truyền thống

    Đồng Kỵ có tên nôm là làng Cời, thuộc xã Đồng Quang, huyện Từ Sơn, nay là một phường thuộc thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh. Ngày nay về Đồng Kỵ, khó có thể tìm thấy được những nét cổ kính của một ngôi làng cổ nằm soi mình xuống dòng Ngũ Huyện Khê thơ mộng của vùng Kinh Bắc năm xưa, thay vào đó là sự hiện đại và sang trọng của những ngôi nhà cao tầng đua nhau vươn mình khoe dáng

    Chỉ một ngôi nhà năm tầng đang xây dựng, ông Ngô Xuân Tạo - Chủ tịch UBND phường Đồng Kỵ - tự hào: “Nhà cửa người dân trong phường giờ phát triển rầm rộ, hoạt động mua bán bất động sản diễn ra tấp nập. Năm ngoái, người dân đã mua hàng nghìn lô đất tiền tỷ trong làng, năm nay còn xâm cư mạnh mẽ sang các phường, xã lân cận để mua đất làm xưởng sản xuất”

    Đồng Kỵ trước là một thôn nên chỉ có quy mô làng nghề, giờ đã trở thành một phường nghề phát triển nhất của thị xã Từ Sơn

    Đồng Kỵ ít ruộng nương nên làm nông nghiệp không đảm bảo được đời sống người dân; đàn ông Đồng Kỵ xưa dựa vào nghề mộc tổ truyền mà đi khắp thiên hạ đóng thuê giường, tủ, cửa, nhà…

    Con trai cứ đến tuổi trưởng thành lại được học nghề, rồi theo cha chú rong ruổi khắp nơi. Đàn bà trong làng thì buôn chuyến ra Hà Nội và các tỉnh lân cận

    Hồi ấy, cuộc sống còn rất vất vả nhà nào khá giả cũng chỉ đủ miếng ăn

    Chỉ từ sau năm 1975, những người dân Đồng Kỵ vào Nam làm thuê, thấy nhu cầu dùng đồ gỗ cổ của người dân miền Nam rất lớn nên về làng thu gom, mua lại đồ gỗ cổ trong làng và các địa phương xung quanh chở vào bán

    Mua mãi cũng hết, với tay nghề sẵn có và sự nhạy cảm trước cơ chế thị trường, người Đồng Kỵ bắt đầu nghiên cứu làm đồ giả cổ. Sau một vài mẫu mã ban đầu đưa vào TP.HCM chào hàng thành công, làng nghề thủ công mỹ nghệ bắt đầu hình thành và phát triển mạnh mẽ

    Ra ngõ gặp… giám đốc

    Ban đầu, thị trường tiêu thụ chủ yếu chỉ là miền Nam. Dần dà, từ các mối quan hệ rộng rãi của người dân Sài Gòn khi còn sống dưới chế độ cũ, một số chủ nghề trong làng bắt mối được với thị trường Thái Lan, Lào, Campuchia để đưa đồ gỗ mỹ nghệ Đồng Kỵ sang nước bạn

    Thời hoàng kim nhất của làng nghề Đồng Kỵ có lẽ là vào khoảng những năm 80 đến 90 của thế kỷ trước. Thị trường đồ mỹ nghệ của làng phát triển rộng khắp các tỉnh miền Bắc và có mặt ở nhiều nước Asian

    Năm 1990, một số người mang mẫu hàng sang giới thiệu ở khu thương mại Pò Chài (Quảng Tây, Trung Quốc). Buôn bán thuận lợi, nay ở khu thương mại này có khoảng 400 cửa hàng đồ gỗ thì người Việt đã đứng tên đến hơn 300, chủ yếu là người Đồng Kỵ

    Trung Quốc đang là thị trường lớn nhất, tiêu thụ trên 50% số lượng sản phẩm do Đồng Kỵ làm ra

    Nhắc đến sức mạnh kinh tế của địa phương, ông Ngô Xuân Tạo cười sảng khoái: “Phường tôi giờ nhà nào cũng thuộc diện giàu có. Phường có khoảng 3.000 hộ dân thì hầu hết đều có từ vài trăm triệu đến vài tỷ trong nhà. Khoảng 500 hộ buôn bán lớn có hàng chục, hàng trăm tỷ trở lên"

    " Những doanh nghiệp có tên tuổi trong phường như Hưng Long, Thành Đạt, Đông Dương, Hoàng Hải, Việt Hà… nhập hàng chục tỷ tiền gỗ một lúc là chuyện bình thường"

    " Ngoài những sản phẩm bình dân có giá vài triệu đến vài chục triệu đồng, việc mua bán những bộ sản phẩm lên đến hơn chục tỷ đồng ở Đồng Kỵ đã không còn là chuyện hiếm. Ngày trước, ô tô của người dân đỗ dọc hai bên đường, nhưng giờ chẳng ai còn ý định mua ô tô nữa vì không có chỗ để”

    Có được sự giàu có đến đáng kinh ngạc như thế là do ở Đồng Kỵ hiện có gần 200 doanh nghiệp đăng ký kinh doanh trên địa bàn phường. Bình quân cứ vài gia đình lại có một công ty hoặc hợp tác xã chế tác đồ gỗ mỹ nghệ

    Nhiều hộ có đến hai, ba giám đốc, phó giám đốc trong một gia đình như hộ bà Vũ Ngọc Lan, ông Nguyễn Văn Khanh, ông Nguyễn Văn Lạc… Lúc cao điểm, cứ vài tuần lại có công ty mới hoặc xưởng sản xuất mới khai trương; có ngày hai, ba cơ sở cùng khai trương

    Người làng nói vui, có đêm ngủ dậy là thấy hàng xóm hai bên đều đã thành... giám đốc!

    Cũng nhờ sự hấp dẫn của mức thu nhập rất cao từ nghề truyền thống nên thanh niên trong làng, dù đã tốt nghiệp các trường đại học, cao đẳng ở Hà Nội nhưng cuối cùng đều bỏ ngành nghề được đào tạo, bỏ công việc ổn định ở các cơ quan nhà nước để về làm cho công ty gia đình hoặc mở công ty riêng

    Vượt qua bão táp

    Đi trên con đường nhựa thênh thang, hai bên nối nhau những bảng tên công ty gắn trên những ngôi nhà cao tầng, sang trọng, chẳng ai nghĩ rằng phường nghề sầm uất này đã từng trải qua một khoảng thời gian khủng hoảng bên bờ vực phá sản

    Sự biến động của thị trường nguyên liệu gỗ năm 2008 từng khiến ngôi làng tỷ phú này mất ăn mất ngủ. Đang say men làm giàu, người dân đổ hết lợi nhuận, vốn liếng, tiền vay ngân hàng vào việc gom nguyên liệu gỗ

    Đùng một cái, gỗ các loại đồng loạt giảm giá khủng khiếp. Cùng với sự giảm giá của nguyên liệu gỗ, Trung Quốc - thị trường tiêu thụ lớn nhất của sản phẩm Đồng Kỵ cũng “đóng băng” nhanh chóng

    Chỉ trong một thời gian mà có đến 20% doanh nghiệp trong làng phải bán tháo đất đai, nhà cửa, tài sản. Cũng may, một người sa sút thì nhiều người chung tay đỡ nên giảm thiểu được thiệt hại trong lúc khó khăn

    Trước đó, năm 1994, cũng có một thời gian dài đồ gỗ mỹ nghệ Đồng Kỵ đứng trước nguy cơ mai một

    Ông Vũ Quý - Giám đốc Công ty TNHH Hưng Long, doanh nghiệp đầu tiên được thành lập ở Đồng Kỵ, nhớ lại: “Thời điểm đó, hàng làm ra không tìm được thị trường. Nhiều gia đình trong làng bỏ nghề đi khắp nơi, làm đủ nghề để mưu sinh. Là thợ cả trong làng, tôi không nỡ nhìn thấy nghề truyền thống của tổ tiên bị mất đi nên đã đi khắp đất nước, tiếp thị hình ảnh làng nghề truyền thống"

    "Khi chiếm được cảm tình và lòng tin của khách hàng thì người ta bắt đầu đặt mua. Người mua trước mách người mua sau, người làng lại hỗ trợ nhau thông tin về thị trường, cách tiếp cận, giới thiệu sản phẩm và phục hồi nghề truyền thống của mình”

    Hiện nay, phường nghề Đồng Kỵ đã lấy lại được thăng bằng và đang giai đoạn phát triển hết sức rực rỡ. Đặc biệt, trong dịp Đại lễ kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội vừa qua, cả phường nghề Đồng Kỵ đã rất tự hào khi tác phẩm Chiếu dời đô khổng lồ có sự tham gia chế tác của các nghệ nhân Đồng Kỵ
     
    Last edited: Nov 25, 2017
  3. lobbychina

    lobbychina Guest

    Sao không mời Trung Quốc sản xuất tại Việt Nam ?
    Những loại hàng hóa gì mà đang nhập của Trung Quốc nhưng có thể sản xuất ở Việt Nam thì mời chính các doanh nghiệp Trung Quốc sang Việt Nam đầu tư

    Ông Bùi Hồng Phúc đã có 5 năm là Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc (1997-2003), hiện là Phó Chủ tịch Hội hữu nghị Việt Trung, cố vấn Diễn đàn doanh nghiệp Việt Nam- Trung Quốc. Dưới đây là cuộc trao đổi của ông với Diễn đàn Kinh tế Việt Nam xung quanh câu chuyện Việt Nam làm gì để phát triển Trung Quốc

    PV: Việt Nam đã không cưỡng được lại dòng chảy nhập khẩu ồ ạt từ Trung Quốc. Nhưng nhiều sự cố hỏng hóc ở các nhà máy nhiệt điện do Trung Quốc làm tổng thầu, nhiều hàng thực phẩm Trung Quốc bị phát hiện độc hại đã khiến cho người dân mất niềm tin vào hàng hóa nước này. Ông có đánh giá gì ?

    - Hàng Trung Quốc có rất nhiều chủng loại và cũng có hàng hóa đẳng cấp, có các công ty lớn sản xuất hàng chất lượng cao, chứ không phải tất cả đều kém, đều là hàng nhái. Nhưng tại sao, cứ đến Việt Nam lại xảy ra chuyện như thế ?

    Vấn đề là do ta chọn không trúng mà thành ra vậy. Do chính trình độ chủ đầu tư của ta kiểm tra không chặt chẽ, cơ chế trao đổi làm việc không chặt chẽ nên mới lọt vào những chuyện đó

    Tôi không dám nói tất cả, nhưng nhiều anh em phía Việt Nam chưa hiểu đối tác của mình đâu. Có khi họ đưa ra những điều kiện rất thuận lợi cho mình thì mình gật đầu ngay mà không hiểu rằng đối tác ấy thực lực thế nào, sức cạnh tranh và uy tín của họ ra sao. Nếu chỉ dựa vào sự giới thiệu đơn phương của họ thì không thể xác định họ là tốt

    Chúng ta phải dựa vào hệ thống các cơ quan sứ quán, thương vụ Việt Nam ở Bắc Kinh, Quảng Châu, Nam Ninh, Côn Minh, Hồng Kông. Tôi muốn khuyến nghị các doanh nghiệp khi làm ăn với Trung Quốc, ký hợp đồng, làm dự án nào với Trung Quốc thì nên tham khảo ý kiến hệ thống ấy

    PV: Nhiều ý kiến đề lo ngại việc Việt Nam bị hút sâu vào nền kinh tế Trung Quốc khi nước này quá lớn mạnh. Bằng chứng là ta ngày càng nhập siêu lớn từ láng giềng, bất chấp việcđiều chỉnh cơ cấu nhập khẩu, tăng cường mua vật tư thiết bị trong nước. Ông có kế sách gì để chúng ta xoay chuyển tình hình ?

    - Có một hướng khác mà cá nhân tôi đề xuất là xem ta cần những loại hàng hóa gì mà ta đang nhập của Trung Quốc nhưng có thể sản xuất ở Việt Nam, sau đó, mời chính các doanh nghiệp Trung Quốc sang Việt Nam đầu tư, sản xuất mặt hàng đó. Có thể thấy, đó là linh kiện, thiết bị, phân bón…

    Nếu chúng ta mời được các nhà sản xuất Trung Quốc vào đây, làm cả những mặt hàng mà chính nước họ cần thì ta sẽ tăng giá trị xuất khẩu sang nước bạn. Ví dụ như ngành cao su chẳng hạn, chúng ta toàn xuất thô sang cho họ, tại sao ta không đặt vấn đề mời họ vào Việt Nam sản xuất sản phẩm từ cao su ở Việt Nam rồi mới xuất khẩu. Đồ gỗ cũng thế, Trung Quốc rất thích đồ gỗ thành phẩm, mà ta chỉ toàn xuất thô

    Phía Trung Quốc sẵn sàng làm như vậy. Vấn đề là cơ chế hợp tác thế nào để bảo đảm lợi ích cho họ

    PV: Nếu hut hút FDI Trung Quốc vào Việt Nam sẽ góp phần lớn cho câu chuyện cân bằng cán cân thương mại, nhưng lâu nay, FDI nước này vào Việt Nam còn rất ít ?

    - Tại vì, môi trường đầu tư của Việt Nam so với môi trường Trung Quốc không hấp dẫn bằng. Ở Trung Quốc, môi trường, chính sách đã có lợi cho họ rồi, còn ta thì thủ tục phiền phức

    PV: Ngược lại, theo ông, Việt Nam có thể tận dụng được gì để phồn vinh cùng sự phát triển cũng Trung Quốc ?

    - Trung Quốc có có 31 tỉnh, thành phố là 31 thị trường khác nhau. Nó cũng cạnh tranh với nhau, không phải là thống nhất. Muốn xuất hàng sang nước này, chúng ta phải hiểu đặc điểm thị trường từng tỉnh, từng thành phố mà khai thác. Ví dụ như hiện nay các tỉnh phía đông Trung Quốc, dọc bờ biển Trung Quốc là những tỉnh thành phát triển tương đối cao, mạnh, trong khi phía tây thì phát triển thấp

    Chênh lệch phát triển vùng miền ở nước Trung Quốc rất cao. Ta phải tận dụng sự chênh lệch này để đưa vào những cái mà họ cần. Ví dụ phía Tây, chúng ta đã đi Trùng Khánh, Tứ Xuyên, Vân Nam là những khu vực đang cần có sự hợp tác, đầu tư của Việt Nam

    Chúng ta nên hiểu thị trường Trung Quốc một cách cặn kẽ hơn. Theo tôi, chúng ta có thể làm việc trực tiếp với các tỉnh, thành phố mà không nhất thiết phải hợp tác ở cấp Trung ương

    PV: Thưa ông, việc kêu gọi lòng yêu nước, yêu hàng Việt có thể quyết định lớn trong câu chuyện “đẩy lùi” hàng nhập khẩu Trung Quốc hay không?

    - Cách đây 20 năm, người dân Trung Quốc toàn mua hàng của Nhật, từ tủ lạnh, máy giặt, điều hòa, tivi. Nhưng 10 năm sau đó, chính người tiêu dùng Trung Quốc lại đi tìm mua hàng của nước họ. Kể cả các cửa hàng đặt đồ Nhật và đồ Trung Quốc cạnh nhau thì người dân Trung Quốc vẫn đổ xô mua hàng Trung Quốc

    Bởi lẽ, họ giải quyết được 3 vấn đề: chất lượng không kém, giá rẻ hơn, bảo hành sau bán tốt hơn. Nếu chúng ta làm được như thế thì đến lúc đó, không phải kêu gọi nhiều ở lòng yêu nước thì tự người tiêu dùng cũng hướng tới hàng Việt

    Phải hiểu tâm lý người tiêu dùng, khi chất lượng, giá cả là xấp xỉ, ngang nhau thì tất nhiên họ sẵn sàng mua hàng của Việt Nam. Ví dụ như bánh kẹo, đồ uống Việt Nam giờ đã có sức cạnh tranh tốt hơn trước kia, ta mua của nước ngoài nhiều

    Lúc này ta kêu gọi ủng hộ hàng Việt là điều nên làm. Nhưng mà lâu dài thì chúng ta phải nâng cao sức cạnh tranh của hàng hóa, của nền kinh tế lên. Đó là giải pháp căn cơ, lâu dài nhất. Khi mà hàng Việt đáp ứng được thì mình còn cần gì nhập khẩu nhiều đến thế

    VEF
     
    Last edited by a moderator: Nov 25, 2017
  4. LOBBY.VN

    LOBBY.VN Administrator

    Joined:
    Jan 3, 2010
    Messages:
    6,242
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Gender:
    Male
    Location:
    Hà Nội - Việt Nam
    Home Page:
    Lựa chọn cách xuất khẩu nông sản vào Trung Quốc

    - Thị trường Trung Quốc vẫn đang có nhu cầu khá lớn đối với nhiều loại nông sản từ Việt Nam. Hiện nay, nhiều doanh nghiệp đang tập trung thu gom khoai mì, gạo, dừa, thuỷ sản… để xuất sang Trung Quốc, giá cả tăng khá mạnh. Tuy nhiên, hầu hết nông sản xuất khẩu sang Trung Quốc vẫn dưới dạng nguyên liệu thô

    Bà Cầu, giám đốc một doanh nghiệp tư nhân ở Tây Ninh vừa bán thành công 4.000 tấn khoai mì lát loại hai cho đầu mối xuất sang Trung Quốc với giá 5.600 đồng/kg, tăng khoảng 600 đồng/kg so với cuối năm ngoái.

    Trung Quốc ăn hàng mạnh

    “Từ cuối năm 2010, thương nhân Trung Quốc sang tận đây thu gom khoai mì khô. Sản lượng khoai mì nội địa nhiều lúc không đủ cung ứng, doanh nghiệp phải tìm thêm nguồn từ Campuchia. Bây giờ có bao nhiêu khoai mì trong kho cũng bán hết”, bà Cầu nói. Tác động từ việc xuất khẩu khoai mì lát sang Trung Quốc đến thị trường nội địa là khá rõ, khi giá khoai mì loại một dùng sản xuất thức ăn chăn nuôi tăng thêm 1.000 đồng lên 6.500 đồng/kg và doanh nghiệp phản ánh rất khó mua

    Ngoài mặt hàng khoai mì, giới thương nhân Trung Quốc tiếp tục vào tận các vùng nuôi ở miền Trung, đồng bằng sông Cửu Long tìm mua tôm sú, tôm thẻ chân trắng và cá tra. Tại miền Trung, cuối năm ngoái, tôm thẻ tại đầm có 60.000 đồng/kg, nhưng nay thương nhân Trung Quốc trả giá 85.000 đồng. Họ mua xong thì ướp đá chở thẳng ra cửa khẩu

    Giữa quý 3/2010, nhu cầu mua gạo từ Trung Quốc cũng đẩy giá lúa gạo nội địa tăng đột ngột ngay trong vụ thu hoạch rộ. Quý 1 năm nay, bộ Công thương thống kê có 150.000 tấn gạo xuất chính ngạch sang Trung Quốc. Còn tiểu ngạch thì mặc dù chưa có thống kê chính thức nhưng bộ này luôn luôn “nhắc nhở” hiệp hội Lương thực Việt Nam phải theo dõi sát sao tình hình Trung Quốc, bởi giá lúa gạo hiện nay đã ngang với cơn sốt năm 2008

    Cuối năm 2010, giá dừa khô ở Bến Tre tăng vọt lên gần 110.000 đồng/chục, là mức cao nhất trong lịch sử. Nhưng hiện nay giá còn cao hơn, khoảng 120.000 đồng/chục. Bà Tâm Ái, chủ công ty Trí Đức (Củ Chi) chuyên sản xuất nước cốt dừa nói rằng, hiện nay thương lái tiếp tục tranh mua dừa bán cho Trung Quốc, đẩy giá tăng và các nhà máy chế biến trong nước bị thiếu nguyên liệu

    Chỉ bán được hàng phẩm cấp thấp ?

    Ông Nguyễn Văn Ký, tổng giám đốc Agrifish An Giang kể, năm 2009, công ty xuất khẩu cá tra sang Hong Kong, Trung Quốc nhưng chỉ lựa chọn cá thịt vàng, phẩm cấp thấp và tỷ lệ mạ băng cao hơn 10% so với ở thị trường khác, và điều quan trọng là giá bán khá thấp. Tại Trung Quốc, theo ông Ký, nếu đem cá thịt trắng, tiêu chuẩn và giá bán ngang châu Âu vào sẽ khó cạnh tranh với con cá rô phi của họ có chất lượng thịt hơn hẳn cá tra, buộc lòng doanh nghiệp phải chọn phân khúc sản phẩm riêng giá rẻ để xuất

    Chị Lê, phụ trách kinh doanh của công ty xuất khẩu thuỷ sản HT, có trụ sở tại quận 6, TP.HCM cũng xác nhận thị trường Trung Quốc khá dễ tính, nhiều khi họ không cần sản phẩm chất lượng mà chỉ chuộng giá rẻ. “Cùng là loại cá tra philê, xuất đi châu Âu thì hồ sơ lý lịch hàng hoá và các phiếu kiểm tra chất lượng sản phẩm lên đến 20 tờ, nhưng xuất sang Trung Quốc chỉ có 5 tờ”, chị Lê dẫn chứng. Theo chị, hàng gửi sang châu Âu nhiều lúc còn bị rắc rối khi hàm lượng chất này chất kia kiểm tại Việt Nam có sai số một vài phần ngàn so với họ kiểm tại chỗ. Còn xuất sang Trung Quốc thì hồ sơ chỉ cần đầy đủ giấy kiểm tra, kiểm định của hải quan, trọng lượng miếng cá hay con tôm có thể sai số khoảng 5 – 7%... Một số cơ sở chuyên xuất bán tôm sú sang Trung Quốc ở Cà Mau còn bật mí, khách hàng đôi khi còn yêu cầu bơm tạp chất cho nặng ký

    Vì sao Trung Quốc thích nhập nguyên liệu thô ?

    Nói như vậy không phải mặt hàng nông sản nào cũng dễ dàng vượt qua rào cản chất lượng và bán giá thấp khi vào thị trường Trung Quốc. Bài học nhiều loại trái cây bị dội ngược trở lại, phải bỏ do hư hỏng ở cửa khẩu là một ví dụ. Giám đốc một doanh nghiệp chuyên cung cấp nguyên liệu thức ăn ở TP.HCM cho biết, mỗi năm Trung Quốc nhập trung bình 1,5 – 2 triệu tấn khoai mì lát từ Việt Nam với giá rẻ hơn so với mua khoai mì viên của Thái Lan 20 – 30 USD/tấn. Sở dĩ doanh nghiệp Trung Quốc thích mua hàng xô giá rẻ từ Việt Nam, theo vị này, là vì khi mang về họ sẽ lựa chọn ra loại nào xấu thì sử dụng chế biến ethanol (pha trộn trong xăng), loại trung bình thì đưa vào sản xuất thức ăn, loại tốt thì sử dụng trong công nghệ tinh bột thực phẩm cho người

    “Khoai mình cứ nghĩ họ mua xô về cho gia súc ăn, nhưng không phải như vậy. Tất cả đều đã được đưa vào chế biến làm gia tăng giá trị”, vị giám đốc này nói. Và ông cho hay, đang chuẩn bị đầu tư dây chuyền ép viên từ khoai mì lát khô sang khoai mì viên, công suất 15 – 17 tấn/giờ, vốn đầu tư phần công nghệ khoảng 500.000 USD. “Không xuất sang Trung Quốc thì thị trường Nhật ngay bên cạnh chúng ta cũng có nhu cầu rất lớn đối với khoai mì viên dùng làm thực phẩm. Không cớ gì phải bán nguyên liệu thô mãi như vậy”, ông này quả quyết

    Nhà máy chế biến thực phẩm của công ty Trí Đức ở Củ Chi có công nghệ hiện đại, sản xuất theo tiêu chuẩn ISO và HACCP có thể cung cấp nước cốt dừa hoặc các chế phẩm khác từ dừa như sấy khô, tẩm đường… đạt chất lượng tốt. Nhưng, cho đến nay các thương nhân Trung Quốc không đặt hàng giá trị cao mà chỉ gom nguyên liệu, vì theo bà Hoàng Thị Tâm Ái, giám đốc công ty, họ có thể “ăn thêm” ở phần chế biến
     
    Last edited: Nov 25, 2017
  5. LOBBY.VN

    LOBBY.VN Administrator

    Joined:
    Jan 3, 2010
    Messages:
    6,242
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Gender:
    Male
    Location:
    Hà Nội - Việt Nam
    Home Page:
    Nhập siêu từ Trung Quốc gần 4 tỷ đôla

    Tính chung 4 tháng đầu năm, nhập siêu lên tới 4,9 tỷ USD, chiếm 18,2% kim ngạch xuất khẩu. Trong đó, riêng con số nhập siêu từ Trung Quốc là gần 4 tỷ USD

    Bộ Công Thương cho biết, kim ngạch nhập khẩu tháng 4 ước đạt 8,7 tỷ USD, giảm 1,8% so với tháng 3. Trong đó, nhập khẩu của doanh nghiệp có vốn trong nước, nước ngoài ước đạt 4,8 và 3,9 tỷ USD. Tinh chung 4 tháng, kim ngạch nhập khẩu ước đạt 31,83 tỷ USD

    Kim ngạch xuất khẩu hàng hoá tháng 4 ước đạt 7,3 tỷ USD, giảm 2,0% so với tháng 3. Trong đó, xuất khẩu của doanh nghiệp trong nước, vốn đầu tư nước ngoài lần lượt ước đạt 2,9 và 4,4 tỷ USD. Tính chung 4 tháng so với cùng kỳ, kim ngạch xuất khẩu ước đạt 26,94 tỷ USD, tăng 35,7%

    Theo Bộ Công Thương, nhập siêu tháng 4 ước khoảng 1,4 tỷ USD, chiếm khoảng 19,2% kim ngạch xuất khẩu. Tính chung 4 tháng đầu năm, con số này lên tới khoảng 4,9 tỷ USD, chiếm 18,2% kim ngạch xuất khẩu

    Ngoại trừ dầu thô nhập siêu trên 1,15 tỷ USD, thì khối doanh nghiệp đầu tư nước ngoài xuất siêu trên 1,3 tỷ USD. Bộ Công Thương cho hay do kim ngạch nhập khẩu từ Trung Quốc vẫn tiếp tục tăng mạnh, dẫn đến nhập siêu từ nước này lên tới gần 4 tỷ USD
     
    Last edited: Nov 25, 2017
  6. LOBBY.VN

    LOBBY.VN Administrator

    Joined:
    Jan 3, 2010
    Messages:
    6,242
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Gender:
    Male
    Location:
    Hà Nội - Việt Nam
    Home Page:
    Trung Quốc hỗ trợ Việt Nam giảm nhập siêu
    - Bộ Thương mại Trung Quốc sẽ hỗ trợ cho các doanh nghiệp có thực lực ở nước này sang đầu tư tại Việt Nam nhằm thu hẹp khoảng cách thương mại

    Chiều 9/5 tại Hà Nội diễn ra hội thảo “Thị trường Trung Quốc - cơ hội cho doanh nghiệp Việt Nam”

    Ông Đào Ngọc Chương, Vụ phó Vụ thị trường châu Á - Thái Bình Dương cho biết, mới đây, Thứ trưởng Thương mại Trung Quốc Khương Tăng Vĩ thể hiện mong muốn Việt Nam có thể áp dụng các biện pháp nhằm cải thiện tình hình mất cân bằng thương mại song phương

    Trung Quốc sẽ tạo điều kiện để các doanh nghiệp Việt Nam xúc tiến thương mại sang thị trường này với việc tổ chức các hội chợ thương mại, các đoàn khảo sát…

    Bộ Thương mại Trung Quốc cũng sẽ hỗ trợ cho các doanh nghiệp có thực lực ở nước này sang đầu tư tại Việt Nam nhằm thu hẹp khoảng cách thương mại

    Khi trở thành một nước có mức thu nhập cao, từ một quốc gia nhận viện trợ lớn, Trung Quốc có xu hướng đầu tư ra bên ngoài. Ngoài những chính sách ưu đãi chung, riêng với Việt Nam, Chính phủ Trung Quốc sẽ căn cứ vào từng loại mặt hàng, lĩnh vực cụ thể để có chính sách hỗ trợ về tài chính phù hợp

    Với những doanh nghiệp Trung Quốc đang nhập hàng Việt Nam, nếu muốn quay sang đầu tư lại để nâng cao chất lượng hàng hóa song không có vốn thì có thể nhận được nguồn vay ưu đãi từ Chính phủ

    Giá trị nhập siêu từ Trung Quốc không ngừng tăng. Trong 2 năm trở lại đây, mức tăng nhập siêu từ Trung Quốc của Việt Nam còn cao hơn cả mức tăng trưởng thương mại giữa hai nước. Vượt qua Đài Loan và Hàn Quốc, Trung Quốc trở thành thị trường Việt Nam nhập siêu lớn nhất

    Năm 2010, mức nhập siêu từ Trung Quốc ở mức 12,7 tỷ USD tăng 24% so năm 2009. Ba tháng đầu năm 2011, Việt Nam nhập từ Trung Quốc 5,5 tỷ USD, tăng 26,3% so cùng kỳ, nhập siêu 2,8 tỷ USD, tăng 11,8% Ông Chương cho biết, mức này vẫn nằm trong tầm kiểm soát

    Dự kiến năm 2011, tổng kim ngạch thương mại Việt - Trung đạt 39 tỷ USD
     
    Last edited: Nov 25, 2017
  7. LOBBY.VN

    LOBBY.VN Administrator

    Joined:
    Jan 3, 2010
    Messages:
    6,242
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Gender:
    Male
    Location:
    Hà Nội - Việt Nam
    Home Page:
    Những cảnh báo khi hợp tác với doanh nghiệp Trung Quốc

    - Doanh nghiệp Việt Nam cần chủ động thẩm tra lý lịch đối tác, tùy từng hợp đồng xuất khẩu/nhập khẩu để yều cầu thanh toán L/C trả chậm hay không

    Theo Phó vụ trưởng Vụ thị trường châu Á-Thái Bình Dương, ông Đào Ngọc Chương, khi giao thương với đối tác là doanh nghiệp Trung Quốc, phía doanh nghiệp Việt Nam phải thẩm tra lý lịch thương nhân

    Bộ Thương mại Trung Quốc quy định, chỉ một số doanh nghiệp đặc biệt do Bộ Thương mại Trung Quốc chỉ định và cấp giấy phép được hoạt động trong lĩnh vực thẩm tra lý lịch thương nhân, khả năng kinh doanh, tài chính của doanh nghiệp Trung Quốc. Phía doanh nghiệp nước ngoài có nhu cầu thẩm tra đối tác Trung Quốc đều phải thông qua các doanh nghiệp này và phải trả chi phí theo yêu cầu thẩm tra cụ thể. Thương vụ Việt Nam tại Bắc Kinh sẽ cung cấp chi tiết về vấn đề này

    Trong trường hợp là đối tác thông thường lần đầu tiên tiếp xúc qua hội chợ triển lãm hoặc qua các kênh hội thảo diễn đàn.. cần đề nghị đối tác cung cấp giấy phép kinh doanh do Cục quản lý hành chính công thương tại tỉnh, thành phố Trung Quốc mà doanh nghiệp đó có trụ sở

    Ông Chương nhấn mạnh tuyệt đối không tin vào giấy phép kinh doanh mà trên đó có in hàng chữ "chỉ có giá trị tham khảo"

    Sau kiểm tra, doanh nghiệp Việt Nam nên chủ động kinh phí cử đoàn công tác sang trực tiếp thẩm định văn phòng, hệ thống nhà xưởng, kho tàng, hệ thống phân phối v.v... Thực tế có nhiều doanh nghiệp làm như vậy nhưng vẫn bị lừa do phía đối tác thuê mượn lại văn phòng, cơ sở vật chất để ngụy trang, lừa đảo

    Tránh sử dụng mẫu hợp đồng phía Trung Quốc

    Ông Chương khuyến nghị, không nên sử dụng các mẫu hợp đồng của phía đối tác Trung Quốc vì các điều khoản chế tài thường có lợi cho họ. Cơ quan trọng tài cần ghi vào hợp đồng là Trọng tài kinh tế phía Việt Nam hoặc nước thứ 3, vì việc xét xử tranh chấp thương mại theo cơ quan trọng tài tại Trung Quốc thường tốn kém, phức tạp về thủ tục và ngôn ngữ

    Đối với hợp đồng nhập khẩu từ Trung Quốc, cần thuyết phục phía đối tác Trung Quốc thanh toán bằng L/C trả chậm 30-60 ngày kể từ ngày giao hàng; Hoặc thanh toán bằng 20% giá trị hợp đồng bằng TTR (Telegraphic Transfer Reimbusement – Chuyển đổi hoàn tiền bằng điện); giá trị còn lại sẽ thanh toán sau 30 ngày kể từ ngày nhận được hàng

    Mục đích nhằm ngăn chặn tình trạng từng nhiều lần xảy ra là doanh nghiệp Trung Quốc giao hàng không đúng quy cách chất lượng, nhưng lại nhanh tay hoặc bằng các thủ đoạn lừa đảo (kể cả việc lập giấy chứng nhận phẩm chất, giấy chứng nhận kiểm dịch giả) để hoàn tất bộ chứng từ hợp lệ thanh toán qua ngân hàng theo phướng thức L/C at sight (tín dụng chứng từ trả tiền ngay) và biến mất

    Đối với hợp đồng xuất khẩu, cần yêu cầu doanh nghiệp Trung Quốc thanh toán ngay 30% giá trị hợp đồng bằng TTR, số còn lại thanh toán theo L/C at sight. Điều này nhằm đề phòng doanh nghiệp ký hợp đồng nhưng không mở L/C, trong khi doanh nghiệp Việt Nam đã ứng tiền mua nguyên liệu hoặc đã sản xuất một phần hàng thuộc hợp đồng

    Ông Chương khuyến nghị không nên thỏa thuận điều khoản thanh toán L/C trả chậm hoặc D/A (Document against Acceptance - trao chứng từ khi cam kết thanh toán), D/P (Document against Payment - trao chứng từ khi chấp nhận thanh toán) vì đã có nhiều doanh nghiệp Trung Quốc lấy lý do quy cách chất lượng không đúng hợp đồng. Từ đó, ép giá buộc doanh nghiệp Việt phải giảm giá hoặc chịu tổn thất rủi ro vì hàng nằm ở cảng đến
     
    Last edited: Nov 25, 2017
  8. LOBBY.VN

    LOBBY.VN Administrator

    Joined:
    Jan 3, 2010
    Messages:
    6,242
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Gender:
    Male
    Location:
    Hà Nội - Việt Nam
    Home Page:
    Cắn răng, mất trắng vì làm ăn với doanh nghiệp Trung Quốc

    - Doanh nghiệp Việt Nam hay mắc bệnh "tin người" và không ít trường hợp, đã phải cắn răng chịu mất trắng trước các mánh khóe của doanh nghiệp Trung Quốc

    Giao thương với Trung Quốc chiếm tới 14,7% tổng giá trị giao thương của Việt Nam. Trung Quốc là thị trường nhập khẩu lớn nhất và là thị trường xuất khẩu lớn thứ ba của Việt Nam, chỉ sau Mỹ và Nhật Bản. Đây lại là thị trường có mức độ phức tạp bậc nhất, thượng vàng hạ cám đối với tất cả các loại nguyên nhiên vật liệu là đầu vào của sản xuất. Có lẽ vì thế, làm ăn đối tác doanh nghiệp Trung Quốc, các va vấp xảy ra cho doanh nghiệp Việt Nam là nhiều

    Chết vì bệnh cả tin

    Bên lề buổi giới thiệu về thị trường Trung Quốc mới đây của Bộ Công Thương, chị Thanh Hoa, chuyên viên làm việc cho một doanh nghiệp Trung Quốc hoạt động trong lĩnh vực xúc tiến thương mại ở Việt Nam kể : "Chuyện dính phốt với các doanh nghiệp nước này thì nhiều lắm. Gần đây nhất, công ty chị mình đặt mua Inox của một công ty ở Quảng Đông, Trung Quốc. Trực tiếp Tổng giám đốc sang tận nơi để xem hàng và đây là mối qua người bạn giới thiệu. Thấy hàng ổn nên đặt cọc ký hợp đồng. Không ngờ hàng về đến Việt Nam lại không đúng chủng loại đã đặt mua, khi gửi emai, điện thoại cho bên kia thì không thấy hồi âm. Rõ ràng, họ cố tình giao hàng sai chủng loại để ăn thêm phần chênh lệch giá loại hàng"

    "Do làm việc ở ngay doanh nghiệp Trung Quốc, mình nhờ được mối liên hệ với đối tác kia, gây áp lực, dọa kiện cáo, điện thoại email cả tháng trời mới đòi lại được tiền", chị kể. Qua 7 năm chuyên về xúc tiến thương mại với thị trường Trung Quốc, chị Hoa khẳng định: "Nhiều khi, người mình sang tận bên kia, xem nhà máy nhưng không biết tiếng Trung hoặc gặp phải phiên dịch thông đồng với đối tác thì rất dễ bị lừa". Tuy nhiên, chuyện cố tình giao sai hàng là va vấp cấp độ sơ đẳng nhất

    Chia sẻ với PV Diễn đàn kinh tế Việt Nam, ông Đào Ngọc Chương, Vụ Phó Vụ Thị trường châu Á- Thái Bình Dương kể: "Có những doanh nghiệp Trung Quốc mà chúng ta gặp ở hội chợ tỏ ra làm ăn rất bài bản, gian hàng rất hoành tráng, sản phẩm mẫu mã giới thiệu tại đây rất chuẩn. Doanh nghiệp Việt Nam của ta rất mê, tiến hành thương thảo ngay. Sau khi ký hợp đồng sơ bộ, đoàn của doanh nghiệp ta cũng đi thẩm tra cơ sở sản xuất của họ. Đến nơi, thấy văn phòng của họ rất to, kho tàng hàng hóa lộn xộn, sản xuất rất nhộn nhịp, thế là về, đặt bút ký roẹt một cái, xong là mở ngay L/C thanh toán"

    "Nhưng sau đó, hàng của đối tác này đến cảng Sài Gòn, mở ra phát hiện không đúng hàng mình đặt. Liên lạc với họ theo mọi địa chỉ giao dịch trước đây thì... mọi cái im bặt. Lúc đó, doanh nghiệp tá hoả gọi đến thương vụ Việt Nam thì bản thân thương vụ cũng không thể liên hệ được nữa. Bay tới tận nơi kiểm tra lại cơ sở sản xuất ấy là như thế nào thì hóa ra, tất cả đều là đi thuê mượn, nguy trang và đối tác chỉ là doanh nghiệp ma, không có trụ sở, kho tàng gì"

    Theo ông Chương, đã có ít nhất 3 vụ việc xảy ra như vậy, đều rơi vào các doanh nghiệp hóa chất Việt Nam. Trong giao dịch ký kết cũng thế, ông Chương nói: "Doanh nghiệp của ta có một bệnh là hay tin bạn. Khi bạn đưa hợp đồng mẫu tiếng Anh- Trung mà thường, có lợi cho họ như điều khoản giải quyết tranh chấp tại Trung Quốc chẳng hạn..., doanh nghiệp ta cũng đồng ý, ký vào. Đến khi dính vào tranh chấp, mới thấy đau"

    Bởi lẽ, "một là vốn doanh nghiệp của ta nhỏ, hai là phí tham gia tranh chấp ở Trung Quốc rất lớn, ba là rào cản ngôn ngữ, bốn là thuê luật sư Trung Quốc, rất tốn kém. Có những doanh nghiệp Việt dù đúng, dù thương vụ động viên rất nhiều nhưng vì khả năng tài chính, buộc phải bỏ kiện", ông Chương cho hay. Tốt nhất, các doanh nghiệp Việt nên đề nghị điều khoản này phải giải quyết ở nước thứ 3, hoặc là hội đồng trọng tài thương mại ở Việt Nam (VCCI)

    Hãy hỏi giấy phép kinh doanh như hỏi chứng minh thư

    Theo khuyến nghị của ông Chương, việc cơ bản nhất nên làm với doanh nghiệp Trung Quốc là thẩm tra năng lực tài chính, kinh doanh hoặc ít nhất là tư cách pháp nhân của đối tác

    Ông cho biết, theo qui định của Bộ Thương mại Trung Quốc, chỉ có một số doanh nghiệp đặc biệt do Bộ này chỉ định và cấp giấy phép hoạt động trong lĩnh vực thẩm tra doanh nghiệp. Các công ty Việt Nam muốn thẩm tra đối tác phải thông qua các doanh nghiệp này song, mức phí không phải là nhỏ. Tùy yêu cầu của công ty Việt Nam, ví dụ đơn giản như thẩm tra khả năng tài chính, kinh doanh, tính khả thi trong hợp tác thì doanh nghiệp sẽ mất khoảng 8.000 - 1 vạn tệ. còn yêu cầu cao hơn, muốn biết vốn, tổng tài sản trị giá bao nhiêu thì phí còn lớn hơn

    Theo ông Chương, với hợp đồng xuất khẩu lớn, các doanh nghiệp Việt Nam nên đầu tư khoản phí này để giải quyết vấn đề mức độ tin cậy của đối tác, đảm bảo an toàn cho chính mình. Dù đối tác là nhập khẩu hay xuất khẩu thì trước khi ký hợp đồng thương mại, chúng ta vẫn nên cử 1 đoàn 2-3 người gọn nhẹ sang thẩm định năng lực sản xuất của công ty Trung Quốc, ông nhấn mạnh

    Bên cạnh đó, một cách thẩm tra đơn giản nhất và không mất phí mà các doanh nghiệp Việt nên làm là yêu cầu đối tác cho xem giấy phép kinh doanh. Nhất là trường hợp đối tác gặp lần đầu tiên tiếp xúc qua hội chợ, triển lãm, các kênh hội thảo diễn đàn. "Nếu đối tác đứng đắn, làm ăn nghiêm túc, lâu dài thì chắc chắn, sẽ không thoái thác yêu cầu này của ta", ông Chương nói

    Tuy nhiên, phải lưu ý rằng, giấy phép kinh doanh của công ty Trung Quốc là do Cục quản lý hành chính công thương tại tỉnh, thành phố cấp và phải là nếu là bản sao thì phải có công chứng là loại có giá trị như bản gốc. Tuyệt đối không tin vào giấy phép kinh doanh chỉ có in hàng chữ "Chỉ có giá trị tham khảo". Trong đó, các công ty Việt Nam cần lưu ý kiểm tra tên, địa chỉ công ty, ngày cấp phép, thời hạn, pham vị kinh doanh và vốn đăng ký. Ông cho biết, trung bình thời hạn giấy phép là khoảng 5 năm

    Điều lưu ý cuối cùng là các điều khoản thanh toán, làm sao chọn phương thức L/C hợp lý hoặc yêu cầu đặc cọc để chí ít, không bị rơi vào cảnh "cầm đằng lưỡi". Vì không ít doanh nghiệp, thỏa thuận không khôn khéo nên đã bị kẹt khi đối tác không trả tiền, còn mình thì đã mua nguyên vật liệu sản xuất hoặc bị ép giá...

    Đáng tiếc rằng, các doanh nghiệp Việt Nam dường như chưa chú trọng điều này. Theo phân tích của ông Chương, có 3 lý do lớn, thứ nhất là do doanh nghiệp Việt đa phần là nhỏ, vừa, vốn ít, thứ hai là thói quen buôn bán nhỏ lẻ, qua biên giới đã ăn sâu trong tác phong từ hàng chục năm nay và thứ ba là chiến lược phát triển cho thị trường Trung Quốc hạn chế. Chúng ta cũng chưa có những Tập đoàn xuyên quốc gia, có hợp đồng lớn nên tâm lý chung là bỏ qua hoặc ngại làm những thao tác thẩm tra đối tác

    Chính vì nặng tư tương buôn bán biên mậu trên nên đã tạo ra sức ỳ lớn cho doanh nghiệp Việt Nam trong cách làm, cách nghĩ khi hợp tác kinh doanh với nước bạn. Vì thế, có những va vấp, khó khăn không phải do phía Trung Quốc dựng rào cản kỹ thuật mà do chính bản thân phía doanh nghiệp Việt Nam còn yến kém. Vấn đề là làm sao để 2 bên hiểu lẫn nhau, các qui định được phổ biến công khai minh bạch thì sẽ hạn chế rủi ro, ông Chương nhấn mạnh
     
    Last edited: Nov 25, 2017
  9. LOBBY.VN

    LOBBY.VN Administrator

    Joined:
    Jan 3, 2010
    Messages:
    6,242
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Gender:
    Male
    Location:
    Hà Nội - Việt Nam
    Home Page:
    Làm thế nào để buôn bán có lợi với Trung Quốc ?​


    - Từ năm 2002, Trung Quốc trở thành thị trường nhập khẩu (NK) lớn nhất của Việt Nam và là thị trường tăng nhiều nhất cả về quy mô lẫn tốc độ

    Nhập siêu tăng mạnh

    Số liệu thống kê hải quan cho biết, từ mức 2,5 tỷ USD vào năm 2002 (tương đương với Nhật Bản), đến năm 2010 kim ngạch NK từ Trung Quốc tăng 8 lần, trên 20 tỷ, chiếm gần ¼ tổng kim ngạch NK của Việt Nam

    Mặc dù tốc độ tăng xuất khẩu (XK) của Việt Nam sang thị trường Trung Quốc trong 3 năm luôn cao hơn tốc độ tăng NK, song nỗ lực này vẫn chưa đủ để thu hẹp nhập siêu, khi mà NK của Việt Nam từ thị trường này luôn ở mức cao và cao hơn rất nhiều so với XK

    Không chỉ số lượng lớn, nhiều dấu hiệu bất ổn đã và đang xuất hiện. Nhiều năm nay, NK hàng hóa từ Trung Quốc chủ yếu do các doanh nghiệp trong nước thực hiện, con số này luôn chiếm trên 70% tổng kim ngạch NK của cả nước

    Một thực tế nữa là NK theo loại hình kinh doanh luôn chiếm tỷ trọng cao nhất trong tổng kim ngạch NK từ Trung Quốc, với hơn 10,8 tỷ USD và chiếm 54% kim ngạch NK từ thị trường này (so với nhập đầu tư chỉ chiếm 33,7%)

    Xu thế “thích” máy móc từ Trung Quốc của các doanh nghiệp trong nước được thể hiện rất rõ. Tính riêng nhóm hàng hóa máy móc thiết bị Việt Nam NK từ Trung Quốc đã lên tới 4,47 tỷ USD (trong đó 2,47 tỷ là nhập kinh doanh, hơn 2 tỷ là nhập đầu tư). Với nhóm hàng này, doanh nghiệp trong nước NK chiếm 74,7%, doanh nghiệp FDI chiếm 25,3%

    Không chỉ máy móc, hàng tiêu dùng Trung Quốc cũng được nhập ồ ạt. Năm 2008, trị giá hàng tiêu dùng NK từ Trung Quốc của Việt Nam là 1,2 tỷ USD với tỷ trọng 27,9% thì năm 2009 và 2010 là 1,58 tỷ USD (chiếm 32,4%) và 1,85 tỷ USD (chiếm 32,5%)

    Chiếm tỷ lệ lớn nhất (51%) trong tổng trị giá hàng tiêu dùng NK từ Trung Quốc là nhóm mặt hàng băng đĩa nhạc, thiết bị điện, dụng cụ gia đình và đặc biệt là mặt hàng điện thoại di động (những mặt hàng không phải để phát triển. Tiếp theo là các mặt hàng máy móc, thiết bị sử dụng trong gia đình, quả và quả có hạt ăn được, rau, nội thất…

    Nhập siêu từ Trung Quốc luôn là nỗi lo khi 4 tháng đầu năm 2011, riêng nhập siêu từ Trung Quốc đã tới gần 4 tỷ USD trong tổng số 4,89 tỷ USD. Bộ Công thương dự kiến, năm 2011, kim ngạch hai chiều ước đạt 30 tỷ USD, trong đó kim ngạch nhập khẩu cũng sẽ tăng lên khoảng 14 tỷ USD

    Tăng xuất khẩu

    Nhiều giải pháp đã được đưa ra để giảm nhập siêu từ thị trường này. Bà Lê Hoàng Oanh- Phó Cục trưởng Cục Xúc tiến thương mại (Bộ Công thương) cho rằng, để giảm nhập siêu từ Trung Quốc cần tăng cường XK

    Với dân số trên 1,3 tỷ người, nhu cầu từng vùng miền khác nhau nên tiềm năng XK sang thị trường Trung Quốc là rất lớn. Ví dụ, là nước sản xuất than đá đứng đầu thế giới, mỗi năm khoảng hơn 500 triệu m3 than đá xuất đi các nước nhưng Trung Quốc vẫn NK than Việt Nam

    Bà Oanh cho biết: Hiện nay, các doanh nghiệp nước ta đã bắt đầu tận dụng khai thác nhiều mặt hàng Trung Quốc cần NK và NK nhiều vật tư nguyên liệu của Trung Quốc có lợi thế hơn thị trường khác phục vụ cho sản xuất hàng tiêu dùng, hàng XK

    Theo ông Đào Ngọc Chương, Phó Vụ trưởng Vụ Thị trường châu Á- Thái Bình Dương, Bộ Công thương thì phía Trung Quốc sẽ tạo điều kiện khuyến khích các doanh nghiệp Trung Quốc có thực lực, điều kiện, khả năng cùng với các doanh nghiệp Việt Nam thu hẹp thương mại, lấy đầu tư làm tăng trưởng, nhất là những mặt hàng có thể đầu tư tại Việt Nam sau đó XK sang Trung Quốc

    Nói về lợi thế của hàng hóa XK sang Trung Quốc, ông Đào Ngọc Chương cho biết: Trung Quốc là nước có khí hậu hàn đới nên họ rất thích nông sản của miền nhiệt đới như: Cao su, hoa quả nhiệt đới, các loại hạt và gia vị, đồ uống, cà phê... Mặt hàng sắn lát từ năm 2007 đến nay có tốc độ phát triển rất nhanh, dự kiến năm 2011 XK khoảng 800 triệu USD. Do khủng hoảng an ninh năng lượng, Trung Quốc phải đa dạng hóa các loại nhiên liệu. Ngoài than đá, xăng dầu còn phải sử dụng Ethanol chế từ sắn lát. Thời gian tới, hai mặt hàng có cơ hội XK sang Trung Quốc là gạo và hoa tươi

    Dấu hiệu tích cực

    Mặc dù nhập siêu từ Trung Quốc còn cao, việc giải bài toán này không đơn giản, nhưng theo đánh giá của bộ Công thương, xu thế nhập khẩu từ thị trường này đang có nhiều dấu hiệu tích cực. Điểm nhìn thấy rõ nhất là đã có sự chuyển biến từ buôn bán biên mậu sang buôn bán chính ngạch. Năm 2010, buôn bán biên giới giữa Việt Nam-Trung Quốc chưa đến 10 tỷ USD trong khi kim ngạch hai nước là gần 30 tỷ

    Bên cạnh đó, tư duy làm ăn của doanh nghiệp Việt Nam với thị trường Trung Quốc đã thay đổi. Trước đây, doanh nghiệp chủ yếu đưa hàng tới biên giới, bán nhỏ lẻ thì hiện bắt đầu đã có đầu tư, có chế biến, có quy hoạch, có chất lượng. Đó là điều phát triển nổi bật trong thời gian vừa qua

    Trong năm 2010, Việt Nam xuất khẩu sang Trung Quốc 7,3 tỷ USD, tăng 49% và nhập khẩu ngược lại là 20,02 tỷ USD, tăng 21,8%. Buôn bán với Trung Quốc chiếm 14,07% tổng kim ngạch ngoại thương của Việt Nam trong khi Việt Nam chỉ chiếm 0,78% tổng kim ngạch ngoại thương của Trung Quốc

    Một trong những chuyển biến tích cực nhất trong giao thương Việt Nam- Trung Quốc là đã chuyển từ con đường biên mậu chủ yếu trước đây sang con đường buôn bán chính ngạch, ông Đào Ngọc Chương, khẳng định
     
  10. LOBBY.VN

    LOBBY.VN Administrator

    Joined:
    Jan 3, 2010
    Messages:
    6,242
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Gender:
    Male
    Location:
    Hà Nội - Việt Nam
    Home Page:
    Bí quyết làm ăn với thị trường Trung Quốc

    - Tiến sỹ Alan Phan, Chủ tịch Quỹ đầu tư VIASA, chuyên gia tư vấn về các thị trường mới nổi cho nhiều tập đoàn đa quốc gia, chia sẻ kinh nghiệm trong việc hợp tác làm ăn với thị trường Trung Quốc.

    Kinh doanh theo… Binh pháp Tôn Tử

    Từng nhiều năm kinh doanh, làm ăn với thị trường Trung Quốc, Tiến sỹ - doanh nhân Alan Phan nắm bắt khá rõ về tư duy, chiến lược và văn hoá kinh doanh của người Trung Quốc. Những trải nghiệm của ông trong quá trình đó mang lại nhiều bài học bổ ích cho các doanh nhân Việt muốn tiếp cận thị trường rộng lớn này

    Để làm nổi những đặc trưng trong kinh doanh của người Trung Quốc, TS Alan Phan thường so sánh, đối chiếu với cách kinh doanh của người Mỹ

    Theo TS Alan Phan, người Trung Quốc có tính sỹ diện cao, kinh doanh vì nhiều mục đích, đôi khi không vì lợi nhuận mà vì danh dự, vì gia đình. Trong khi người Mỹ luôn đặt mục tiêu chiếm lĩnh thị trường lên hàng đầu, cạnh trạnh một cách sòng phẳng thì người Trung Quốc lại có lối làm ăn “xổi” hơn, thậm chí dùng nhiều “tiểu xảo” hơn để giành chiến thắng

    Tư duy kinh doanh của người Trung Quốc là một điều rất đáng quan tâm. Người Trung Quốc ngoài kiếm tiền còn muốn giành được sự tôn trọng của mọi người xung quanh. Họ kinh doanh dựa nhiều vào sỹ diện, dù lỗ vẫn làm chứ không chịu mất mặt, không chịu phá sản hay đóng cửa

    Trong chiến lược kinh doanh của mình, người Trung Quốc rất trọng Binh pháp Tôn Tử. Họ học và áp dụng rất chi tiết, cụ thể các chiến thuật trong Binh pháp Tôn Tử vào kinh doanh

    Xã hội Trung Quốc là một xã hội chặt chẽ, mọi người thường quây quần trong làng xã, tập thể của mình. Cho nên, khi một người làm một mặt hàng mới, ngay sau đó, như một phản ứng dây chuyền, hàng trăm người khác sẽ bắt chước, phá sự độc quyền của người đi đầu

    Đây là một lý giải khá đơn giản cho tình trạng làm hàng giả, hàng nhái, hàng kém chất lượng. Một ví dụ được TS Alan Phan đưa ra là khi ông sản xuất cây viết (bút). Lúc mới làm, ông chỉ có 2 đối thủ cạnh tranh với mình. Vậy mà chỉ 3 năm sau, số đối thủ cạnh tranh đã lên tới con số 250

    Hay như để sản xuất rượu nhái các hãng nổi tiếng, một số người Trung Quốc chỉ cần đi thu mua vỏ chai của những hãng đó, rồi đổ vào trong bất kỳ thứ rượu nào có thể đánh lừa được khách hàng. “Đã có một công ty sản xuất rượu có tiếng phải bỏ ra 4 triệu USD mỗi năm để cho người đi thu hết các vỏ chai lại, chống việc sản xuất rượu giả” - TS Alan Phan nói

    Từ cách sống chặt chẽ này, nhiều công ty gia đình đã hình thành như một điều tất yếu. Làm ăn với những người trong gia đình, dòng tộc, hay thậm chí là người làng xã, họ có cảm giác tin tưởng hơn là với những người xa lạ

    Thành bại tại… “cò”

    Nhận định về thị trường Trung Quốc, TS Alan Phan cho rằng, đây là một thị trường rất rộng lớn và phức tạp, phân khúc không đồng đều. Ngay tại các thành phố lớn, dù lượng người giàu đông lên nhanh chóng nhưng người dân nghèo vẫn rất nghèo, đông không kém ở những vùng thôn quê

    Điểm nổi bật trong thị trường Trung Quốc là sự cạnh tranh khốc liệt. “Cái gì có thể kiếm được tiền họ đều làm hết. Điều này dẫn tới việc hàng nghìn người có thể làm giả, làm nhái một mặt hàng.” - TS Alan Phan cho biết

    Cùng với sự cạnh tranh khốc liệt đó, tại thị trường này, việc liên kết giữa các đối thủ để “làm giá” là điều rất phổ biến. Một nhà phân phối nhiều khi khó có thể đưa sản phẩm của mình xâm nhập thị trường vì mỗi địa phương sẽ có 1 “ông quan”. Các doanh nghiệp địa phương được chính quyền bảo vệ và những doanh nghiệp bên ngoài sẽ gặp phải những rào cản vô hình, không thể xâm nhập các thị trường đó

    “Nhất quan, nhì họ” - đó là đúc kết của TS Alan Phan về quan hệ làm ăn tại thị trường Trung Quốc. Theo ông, nếu không có quan hệ với quan chức địa phương, các doanh nhân sẽ gặp phải nhiều rào cản. Tiếp đó, nếu không được người có uy tín giới thiệu, công việc làm ăn tại địa phương cũng sẽ có thể “xuôi chèo mát mái”

    Về “luật chơi” của thị trường Trung Quốc, TS Alan Phan cho rằng nó mờ mờ, ảo ảo, mơ hồ, tuỳ cách diễn giải của từng người, từng địa phương. Điều này khiến cho quyền lực và tiền bạc trở thành yếu tố quyết định thành công của mỗi doanh nghiệp, tổ chức kinh doanh trên thị trường này

    Và, để có tất cả những điều kiện trên, điều kiện tiên quyết cho mỗi doanh nhân là phải có… “cò”. Đây là người sẽ lo mọi chuyện từ A đến Z. Muốn có quan hệ với các “ông quan” địa phương: nhờ “cò”; muốn “tư vấn” pháp lý, bắt tay với các đối tác khác: đã có “cò”; khi gặp rắc rối, thay vì thuê luật sư thì nên tìm “cò”… “Thành bại đều tại “cò!” - TS Alan Phan nhận xét

    Từ những đúc kết sau mấy chục năm “chinh chiến” tại thị trường Trung Quốc, TS Alan Phan nhận thấy rằng, các doanh nghiệp, doanh nhân Việt Nam muốn xâm nhập thị trường rộng lớn này cần phải có sản phẩm đặc thù để tạo lợi thế cạnh tranh, chiếm lĩnh thị trường

    “Không nên bắt chước những gì họ đã làm vì nếu bắt chước thì chỉ có nước thua” - TS Alan Phan kết lại

    Tiến sỹ Alan Phan du học Mỹ từ năm 1963. Ông tốt nghiệp bằng cử nhân tại Penn State (USA), MBA tại American Intercontinental (USA), Ph.D tại Sussex (Anh) và DBA tại Southern Cross (Australia). Ông cũng là Giáo sư thỉnh giảng tại các trường Đại học Mỹ (Colorado, Columbia, Cal State) và Trung Quốc (Fudan, TongJi)

    Tiến sỹ Alan Phan là doanh nhân Việt kiều đầu tiên đưa công ty tư nhân của mình lên sàn chứng khoán Mỹ năm 1987. Ông cũng là người đầu tiên giới thiệu Hệ thống bán cổ phiếu qua mạng tại Trung Quốc năm 1997

    Hiện nay, TS Alan Phan là Chủ tịch Quỹ đầu tư VIASA và là chuyên gia tư vấn về các thị trường mới nổi cho nhiều tập đoàn đa quốc gia

    Ông là tác giả của nhiều cuốn sách nổi tiếng xuất bản trong và ngoài nước như: 42 năm làm ăn tại Mỹ và Trung Quốc; Hedge Funds anh China’s stock market; Niêm yết sàn Mỹ; Chiến thuật tìm vốn cho doanh nghiệp nhỏ…
     
    Last edited: Nov 25, 2017
  11. LOBBY.VN

    LOBBY.VN Administrator

    Joined:
    Jan 3, 2010
    Messages:
    6,242
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Gender:
    Male
    Location:
    Hà Nội - Việt Nam
    Home Page:
    Bí kíp tránh bị lừa đảo, khi làm ăn với Trung Quốc

    - Để tránh bị lừa đảo, gian lận trong thương mại và yên tâm khi thâm nhập và làm ăn lâu dài trên thị trường Trung Quốc, doanh nghiệp Việt Nam cần tuân thủ các quy định và cách thức thẩm định các đối tác Trung Quốc

    Trước hết, doanh nghiệp Việt Nam cũng phải tìm hiểu lý lịch thương nhân và doanh nghiệp Trung Quốc thông qua cơ quan chức năng

    1. Theo quy định của Bộ Thương mại Trung Quốc, chỉ có một số doanh nghiệp đặc biệt do Bộ Thương mại Trung Quốc chỉ định và cấp giấy phép hoạt động trong lĩnh vực thẩm tra lý lịch thương nhân và khả năng kinh doanh, tài chính của doanh nghiệp Trung Quốc. Phía doanh nghiệp nước ngoài có nhu cầu thẩm tra đối tác Trung Quốc đều phải thông qua các doanh nghiệp này và phải trả chi phí theo yêu cầu thẩm tra cụ thể. Một trong những doanh nghiệp đó là:

    Công ty hữu hạn điều tra thương mại Thiên Chi Kiếm Bắc Kinh Trung Quốc
    Giám đốc : Lý Phàm ( Ly Fan)
    Địa chỉ: Phòng 1508A Toà nhà quốc tế Hoa Phổ số 19 đường Triều Dương Môn ngoại Triều , Thành phố Bắc Kinh
    Điện thoại: 0086-10-65804070/ 65804887
    Fax: 0086-10-65804070
    Web site: www.Tzj008.com

    Đối với các đối tác giao dịch gián tiếp qua mạng, những đối tác được giới thiệu qua trung gian hoặc đối tác lớn cần kiểm tra kỹ kí lịch Thương nhân để quyết định hợp tác lâu daì hay trước khi ký kết những hợp đồng giao dịch lớn, đề nghị doanh nghiệp nên dành một khoản chi phí uỷ thác doanh nghiệp Trung Quốc hoạt động trong lĩnh vực trên trợ giúp

    2. Trong trường hợp là đối tác thông thường lần đầu tiếp xúc qua hội chợ triển lãm hoặc qua các kênh hội thảo diễn đàn v.v... thì cần đề nghị đối tác cung cấp giấy phép kinh doanh do Cục quản lý hành chính công thương tại Tỉnh, Thành phố Trung Quốc mà doanh nghiệp đó có trụ sở. Giấy phép kinh doanh nếu là bản sao phải có công chứng. Tuyết đối không tin vào giấy phép kinh doanh mà trên đó có in hàng chữ’ “Chỉ có giá trị tham khảo”. Nếu là đối tác đứng đắn và có nguyện vọng làm ăn nghiêm túc, lâu dài với ta thì doanh nghiệp Trung Quốc đó sẽ không thoái thác yêu cầu này của ta. Khi kiểm tra giấy phép kinh doanh cần lưu ý các khoản mục sau:

    - Tên , địa chỉ công ty
    - Ngày cấp giấy phép
    -Thời hạn hết hiệu lực
    - Phạm vi kinh doanh
    - Vốn đăng ký

    3. Đối với các doanh nghiệp Trung Quốc dù là nhà nhập khẩu hay xuất khẩu , sau khi đã kiểm tra theo điều 2 và đã giao dịch trực tiếp thì trước khi ký kết hợp đồng thương mại đầu tiên , doanh nghiệp VN nên chủ động dành kinh phí cử đoàn gọn nhẹ (2-3người) sang trực tiếp thẩm định văn phòng, hệ thống nhà xưởng, kho tàng, hệ thống phân phối v.v . Thực tế đã có nhiều doanh nghiệp VN làm như vậy nhưng vẫn bị lừa do phía đối tác Trung Quốc thuê mượn lại văn phòng, cơ sở vật chất kho tàng để khuếch trương với đoàn. Đến khi xảy ra lừa đảo thương mại, phía doanh nghiệp ta mới té ngửa trước thức tế đối tác là doanh nghiệp ma không trụ sở, kho tàng nhà xưởng. Tất cả đều thuê mượn và nguỵ trang để lừa đảo

    4. Đối với Hợp đồng thương mại hai bên sẽ ký kết cần lưu ý những điểm sau:

    - Không nên xử dụng các mẫu hợp đồng của phía đối tác TQ vì các điều khoản chế tài thường có lợi cho phía họ. Cơ quan trọng tài cần ghi vào Hợp đồng là Trong tài kinh tế phía VN hoặc nước thứ 3. Vì việc xét xử tranh chấp thương mại theo cơ quan trọng tại TQ thường tốn kém , phức tạp vể thủ tục và ngôn ngữ

    - Điều khoản thanh toán là rất quan trọng

    Đối với hợp đồng nhập khẩu từ Trung Quốc cần thuyết phục phía đối tác Trung Quốc thanh toán bằng L/C trả chậm 30-60 ngày kể từ ngày giao hàng. Hoặc 20% giá trị Hợp đồng bằng T.T Reimbusement. Giá trị còn lại sẽ thanh toán sau 30 ngày kể từ ngày nhận được hàng . Mục đích là nhằm ngăn chặn tình trạng đã xảy ra nhiều lần là doanh nghiệp Trung Quốc giao hàng không đúng quy cách chất lượng hợp đồng quy định, nhưng lại nhanh tay và bằng các thủ đoạn lừa đảo ( kể cả việc lập giấy chứng nhận phẩm chất, giấy chứng nhận kiểm dịch động thực vật giả) để hoàn tất bộ chứng từ hợp lệ thanh toán qua ngân hàng theo phương thức L/C at sigh và biến mất

    Đối với hợp đồng xuất khẩu, cần yêu cầu doanh nghiệp Trung Quốc thanh toán ngay 30% giá trị hợp đồng bằng T.T reimbusement. Số còn lại thanh toán theo L/C at sigh. Vì đề phòng doanh nghiệp ký hợp đồng, nhưng không mở L/C, trong khi doanh nghiệp Việt Nam đã ứng tiền mua nguyên liệu hoặc đã sản xuất một phần hàng thuộc hợp đồng. Không nên thoả thuận điều khoản thanh toán L/C trả chậm hoặc D/A D/P vì đã có nhiều doanh nghiệp Trung Quốc lấy lý do quy cách chất lương không đúng hợp đồng. Từ đó ép cấp ép giá . buộc doanh nghiệp ta phải giảm giá hoặc chịu tổn thất rủi ro vì hàng nằm ở cảng đến
     
    Last edited: Nov 25, 2017
  12. LOBBY.VN

    LOBBY.VN Administrator

    Joined:
    Jan 3, 2010
    Messages:
    6,242
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Gender:
    Male
    Location:
    Hà Nội - Việt Nam
    Home Page:
    Nhập siêu lớn do Trung Quốc thắng hầu hết các gói thầu EPC
    Trong lĩnh vực xây cất các nhà máy điện, mỏ, hóa chất, giao thông... các hợp đồng lớn đều thuộc về các công ty Trung Quốc

    Theo Tổng cục Thống kê, năm 2010 Việt Nam nhập từ Trung Quốc 20,02 tỉ USD hàng hóa, trong đó các mặt hàng chính gồm: máy móc thiết bị, phụ tùng (22,37%); bông, vải, sợi, nguyên phụ liệu dệt may, da giầy (15,64%); sắt thép, sản phẩm từ sắt thép, kim loại (11,39%); máy vi tính, sản phẩm điện tử và linh kiện (8,41%); xăng dầu, khí hóa lỏng, sản phẩm từ dầu mỏ (6,97%), chất dẻo nguyên liệu và sản phẩm (2,9%)...

    Có thể thấy chúng ta xuất siêu nguyên liệu thô, khoáng sản, nông lâm thủy sản, còn nhập siêu chủ yếu là phương tiện vận tải, máy móc thiết bị, hàng chế biến phân theo nguyên liệu (vải, chất dẻo)...

    Nguyên nhân cơ bản của nhập siêu với Trung Quốc là các công ty của họ thắng phần lớn các hợp đồng EPC (Engineering, procurement and construction - Thiết kế, mua sắm và xây dựng) tại Việt Nam

    Trong lĩnh vực xây cất các nhà máy điện (của EVN và TKV), mỏ (như bauxit Tân Rai, Nhân Cơ, đồng của TKV), hóa chất (phân đạm Hà Bắc), giao thông (như xây, cải tạo đường ở TPHCM, đường sắt trên cao ở Hà Nội) các hợp đồng đều do các công ty Trung Quốc thắng

    Thắng thầu, họ nhập máy móc, thiết bị, vật liệu, sắt thép… thậm chí cả nhân công (các số liệu trên chỉ là về xuất nhập khẩu hàng hóa, chưa nói đến dịch vụ, nếu tính cả dịch vụ, nhập siêu của Việt Nam còn cao hơn). Và đấy là một nguyên nhân chính của nhập siêu

    Phần nhập khẩu nguyên liệu, bán thành phẩm để tiêu thụ hay sản xuất các mặt hàng tiêu thụ trong nước (thay thế hàng nhập khẩu) cũng chiếm tỷ lệ đáng kể (điện tử, máy tính, xăng, phân bón, thuốc trừ sâu). Và phần này cũng đóng góp vào thành tích xấu về nhập siêu với Trung Quốc

    Một nguyên nhân quan trọng nữa của tình hình nhập siêu với Trung Quốc là nhập các mặt hàng chế biến phân theo nguyên liệu (vải, sợi, nguyên liệu da giày) để chế biến hàng xuất khẩu và tiêu dùng trong nước. Tuy nhiên giá trị gia tăng do các doanh nghiệp Việt Nam tạo ra thấp, nên thực chất là “xuất khẩu hộ” các doanh nghiệp Trung Quốc

    Có thể thấy nguyên nhân sâu xa của căn bệnh nhập siêu lớn với Trung Quốc là từ chính sách phát triển và cơ cấu nền kinh tế, do chưa sử dụng tốt các rào cản kỹ thuật, cải tổ các doanh nghiệp nhà nước
     
    Last edited: Nov 25, 2017
  13. LOBBY.VN

    LOBBY.VN Administrator

    Joined:
    Jan 3, 2010
    Messages:
    6,242
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Gender:
    Male
    Location:
    Hà Nội - Việt Nam
    Home Page:
    Cần có đối sách với thị trường Trung Quốc

    Sau khi Dân Việt phản ánh tình trạng thương lái Trung Quốc ồ ạt vào Việt Nam thu mua nông sản, hàng loạt chuyên gia, doanh nhân đã lên tiếng về vấn đề này

    Ông Nguyễn Công Trưởng - Cục trưởng Hải quan Lạng Sơn: Hàng đưa sang Trung Quốc qua lối “mở”

    Những ngày gần đây, qua theo dõi báo chí tôi thấy rộ lên thông tin các thương nhân Trung Quốc thu gom hàng hóa nông sản của Việt Nam gây ảnh hưởng đến giá cả, nguồn cung. Qua theo dõi trên địa bàn tỉnh Lạng Sơn và qua công tác kiểm tra, theo dõi, tôi thấy tình trạng đó là có nhưng chưa gây nhiều biến động cho sản xuất. Hàng hóa xuất nhập qua biên giới vẫn diễn ra bình thường, không có đột biến về số lượng

    Lâu nay hoạt động vận chuyển hàng hóa qua biên giới phía Trung Quốc vẫn được quản lý rất chặt nên nhiều khả năng hàng hóa đi theo lối “mở”.
    Ông Lê Bá Lịch - Chủ tịch Hiệp hội Thức ăn chăn nuôi VN: Cần dựng hàng rào thuế quan

    Việc Trung Quốc thu gom mạnh nông sản của ta gần đây rất ảnh hưởng tới thị trường trong nước trong bối cảnh hiện nay. Do Trung Quốc thu mua ồ ạt nên giá sắn ở các vùng trung du đã lên tới 6.500-6.700 đồng/kg, cao hơn cả giá lúa. Tất nhiên cái lợi là nông dân mừng vì bán được giá song cái hại là khiến cho giá thức ăn chăn nuôi lại tăng vọt

    Bên cạnh đó, điều cần quan tâm nữa là họ mua bán rất thất thường; có khi họ đặt nông dân mua số lượng lớn rồi không quay lại thanh toán hợp đồng. Tôi cho giải pháp điều hành của các cơ quan quản lý là nên tùy tình hình mà đưa ra các hàng rào kỹ thuật. Ví dụ chúng ta có thể đánh thuế xuất khẩu cao với các mặt hàng mà trong nước đang hạn chế xuất khẩu

    Ông Phạm Quang Diệu - Giám đốc Công ty CP Phân tích và dự báo thị trường: Sớm cân đối sản xuất

    Chúng ta không thể ngăn cản việc thương nhân Trung Quốc thu mua nông sản VN. Nông sản VN đang rất cần thị trường, nhất là những thị trường gần và thuận lợi

    Tôi cho rằng các cơ quan chức năng cần tăng cường công tác quản lý để tận dụng cơ hội từ thị trường này. Chúng ta có thể thống kê chính xác về nhu cầu, số lượng hàng nông sản VN xuất khẩu sang Trung Quốc để có đối sách với thị trường này

    Việc thống kê chính xác số lượng nhập khẩu hàng của Trung Quốc cũng có tác dụng tốt cho người sản xuất và doanh nghiệp là cân đối được sản xuất phù hợp với thị trường

    TS Vũ Đình Ánh - chuyên gia kinh tế: Thị trường rất phức tạp

    Hiện nay chúng ta đang rất lúng túng trước việc thương nhân Trung Quốc thu gom các mặt hàng nông sản của ta. Trước đây, chúng ta nhập nhiều nông sản từ họ cũng bị kêu, giờ bán được nhiều nông sản cho họ cũng bị kêu. Tôi cho vấn đề ở đây là chúng ta chưa có một chiến lược cụ thể với thị trường này. Hiện Trung Quốc là thị trường rất phức tạp

    Buôn bán với họ không đơn giản, từ việc mua như thế nào, ai được lợi... còn rất mù mờ, bản thân doanh nghiệp và nông dân không thể nắm được. Ví dụ Trung Quốc đang thu mua thịt lợn của ta khiến nông dân được lợi vì giá cao nhưng mai mốt họ không mua nữa sẽ ra sao ?

    Do vậy, trong cân đối cung cầu của ta tới đây cần phải tính đến những tình huống như thế này để điều hành phù hợp, có lợi cho người dân. Các doanh nghiệp VN cũng phải mạnh lên, làm ăn bài bản hơn

    TS Trần Du Lịch - thành viên Hội đồng Tư vấn chính sách tài chính tiền tệ quốc gia: Nên tìm thêm nhiều thị trường

    Dù xuất khẩu nông sản của ta sang Trung Quốc có tăng nhưng cũng nên cân nhắc lại việc xuất đi bao nhiêu là đủ, giá cả thế nào để có lợi cho dân cũng cần tính toán. Nếu thấy cầu lớn, mình xuất nông sản đi ồ ạt thì cũng là điều không thuận lợi cho dân

    Hiện nay nông sản của Việt Nam xuất khẩu sang các nước láng giềng rất nhiều. Đơn cử như trái thanh long xuất sang Trung Quốc đến 80%. Tuy nhiên, chúng ta không nên chỉ dừng lại một thị trường. Điều này không có lợi cho doanh nghiệp vì hay bị ép giá. Chúng ta nên có nhiều thị trường mới hơn
     
    Last edited: Nov 25, 2017
  14. LOBBY.VN

    LOBBY.VN Administrator

    Joined:
    Jan 3, 2010
    Messages:
    6,242
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Gender:
    Male
    Location:
    Hà Nội - Việt Nam
    Home Page:
    Nếu Việt Nam và Trung Quốc ngừng buôn bán
    Trung Quốc cung cấp hơn 60% nguyên liệu và thiết bị máy móc giá rẻ để Việt Nam phát triển xuất khẩu trong những năm vừa qua. Điều gì xảy ra nếu hai bên giảm buôn bán với nhau

    Việt Nam cần thận trọng

    Trong kịch bản xấu nhất về tranh chấp chủ quyền biển đảo, giả thiết quan hệ kinh tế thương mại Việt Nam Trung Quốc xấu đi. Hai bên hạn chế buôn bán với nhau thì điều gì xảy đến cho nền kinh tế Việt Nam

    TS Lê Đăng Doanh, chuyên gia kinh tế độc lập ở Hà Nội nhận định:

    “Tôi nghĩ rằng, đấy là một trong những kịch bản mà chúng ta phải xem xét. Bởi vì đối với người Trung Quốc, không thể lường được những gì mà họ đã làm. Cần nhìn rõ những gì người Trung Quốc làm đối với bản thân người Trung Quốc, đối với nhà lãnh đạo Trung Quốc như ông Lưu Thiếu Kỳ thì có thể hình dung điều người Trung Quốc đối xử với người khác. Tôi nghĩ rằng, người Trung Quốc có thể cho melamin vào sữa đầu độc trẻ em Trung Quốc, thì chúng ta có lý do phải suy nghĩ về sự an toàn của nền kinh tế Việt Nam

    Nhưng tôi nghĩ rằng, Trung Quốc cũng phải cân nhắc vì nếu họ làm như vậy thì Trung Quốc cũng chịu thiệt hại không chỉ riêng Việt Nam chịu thiệt hại. Trung Quốc sẽ phải suy nghĩ rất kỹ bởi vì hiện nay nếu Trung Quốc vẫn cứ hành xử như vậy thì Trung Quốc sẽ ngày càng bị cô lập, vị thế của Trung Quốc trên trường thế giới đang được xem xét dưới ánh sáng phê phán và hoài nghi

    Song hiện nay theo chúng tôi quan sát, chủ nghĩa dân tộc đại Hán và chủ nghĩa bá quyền ở Trung Quốc đang chiếm ưu thế. Kinh nghiệm cho thấy nếu như nền kinh tế xã hội Trung Quốc gặp khó khăn thì họ sẽ đẩy cái khó khăn đó ra bên ngoài, họ kiếm một chuyện gì đó để gây sự rồi kêu gọi sự thống nhất của cả nước. Trong trường hợp đó, rất có thể Việt Nam sẽ là một con bài mà Trung Quốc sử dụng”

    Theo nhận định của TS Lê Đăng Doanh tại cuộc tọa đàm hồi trung tuần tháng 6 ở Hà Nội, cơ cấu xuất nhập khẩu giữa Việt Nam Trung Quốc là điển hình cho cơ cấu bất bình đẳng của nước phát triển mạnh ở phương Bắc với một nước chậm phát triển hơn ở phương Nam. Nhập siêu từ Trung Quốc năm 2010 lên tới 12,7 tỷ USD cao hơn tổng nhập siêu của Việt Nam với các nước khác cùng năm. Có thể nhìn thấy sự phụ thuộc vào Trung Quốc qua tình trạng nhập siêu. Giả dụ Việt Nam mua hàng của Trung Quốc và thanh toán bằng nhân dân tệ, thì thêm phần phụ thuộc tài chánh. Đây là một viễn cảnh kinh tế không hề đơn giản cho Việt Nam

    Cùng câu hỏi, điều gì xảy đến cho nền kinh tế Việt Nam giả sử Trung Quốc và Việt Nam ngừng hoặc giảm quan hệ kinh tế thương mại do tranh chấp Biển Đông. Chuyên gia kinh tế Huỳnh Bửu Sơn ở TP.HCM có cách nhìn khác:

    “Tôi không tin sẽ đi tới mức độ đó, tuy nhiên trong trường hợp có suy giảm đi nữa thì trong quan hệ của Việt Nam với phần còn lại của thế giới chẳng hạn, tôi nghĩ rằng nó sẽ không có ảnh hưởng gì lắm. Với tư cách là thành viên của WTO thì Việt Nam vẫn có thể mở rộng các mối quan hệ với những nước khác với những cường quốc kinh tế khác, tìm được những nguồn cung cấp thiết bị máy móc nguyên vật liệu cho mình, cũng như tìm được thị trường xuất khẩu cho mình. Tuy nhiên đây vẫn là một chữ ‘Nếu’ rất lớn, tôi cho rằng những mâu thuẫn sẽ được dàn xếp. Ai cũng mong muốn mọi chuyện sẽ tốt đẹp hỗ trợ cho sự phát triển hơn là làm tổn hại”

    Lệ thuộc quá nhiều vào TQ

    Được biết, năm 2011 ngành dệt may Việt Nam dự kiến kim ngạch xuất khẩu 13 tỷ USD, da giày khoảng 5 tỷ USD. Nhưng để đạt mức xuất khẩu như thế dệt may và da giày Việt Nam lệ thuộc 80% nguồn cung cấp nguyên vật liệu giá rẻ từ TQ. Điều gì sẽ xảy ra cho ngành dệt may da giày khi mất nguồn cung cấp nguyên vật liệu từ Trung Quốc, ông Diệp Thành Kiệt, Phó chủ tịch hội dệt may thêu đan TP.HCM cũng là Phó chủ tịch Hiệp hội da giày Việt Nam phát biểu:

    “Cố gắng đừng để tình huống đó xảy ra, tôi cho rằng quan hệ về mặt kinh tế phải gắn với những mối quan hệ khác, cụ thể là quan hệ chính trị. Lệ thuộc vào một quốc gia nào đó hay một nhà cung cấp nào đó, nếu vì lý do nào đó họ không tiếp tục cung cấp thì sẽ gặp khó.

    Hầu hết nguyên phụ liệu và thiết bị đều nhập từ Trung Quốc, sở dĩ nhập như vậy vì giá rẻ, giá thành thấp, những nguyên vật liệu đó kể cả máy móc phù hợp cho thị trường cấp trung và cấp thấp. Lâu dài có thể chuyển dần từ sản phẩm cấp thấp lên trung và từ trung lên cấp cao thì có thể nhập nguyên phụ liệu từ Hàn Quốc, Đài Loan….như vậy có thể giải bài toán phụ thuộc quá nhiều vào nguyên liệu Trung Quốc”

    Kinh nghiệm cho thấy nếu như nền kinh tế xã hội Trung Quốc gặp khó khăn thì họ sẽ đẩy cái khó khăn đó ra bên ngoài. Trong trường hợp đó, rất có thể Việt Nam sẽ là một con bài mà Trung Quốc sử dụng

    TS Lê Đăng Doanh
    Nam Nguyên - RFA
     
    Last edited: Nov 25, 2017
  15. LOBBY.VN

    LOBBY.VN Administrator

    Joined:
    Jan 3, 2010
    Messages:
    6,242
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Gender:
    Male
    Location:
    Hà Nội - Việt Nam
    Home Page:
    Hạn hán và lũ lụt có thể khiến Trung Quốc tăng nhập gạo Việt Nam

    - Trong 5 tháng đầu năm, lượng gạo Trung Quốc nhập từ Việt Nam đã tăng gấp đôi, lên 300.000 tấn

    Hạn hán và lũ lụt phá hoại cây trồng và có thể đe doạ nguồn cung cấp gạo của Trung Quốc khiến nước này gia tăng nhập khẩu và cũng dẫn đến việc lạm phát tăng cao

    Các quan chức, thương nhân và nông dân Trung Quốc đều cho rằng sản lượng thu hoạch gạo indica - loại được tiêu thụ nhiều ở Trung Quốc, trong vụ mùa này sẽ giảm ở nhiều vùng. Năm ngoái, sản lượng gạo loại này của Trung Quốc đã xuống mức thấp nhất kể từ năm 2003

    Trong năm qua, giá gạo tương lai của nước này đã tăng 29%, lượng nhập khẩu cũng tăng gấp đôi trong 5 tháng đầu năm 2011. Chi phí thực phẩm gia tăng do hạn hán và lũ lụt đã khiến lạm phát tăng 5,5% vào tháng trước - tốc độ nhanh nhất trong 3 năm và có thể vượt 6% vào tháng 6 này

    Tính đến ngày 24/6, giá gạo đóng gói ở nước này đã tăng 19%

    Sáng nay, giá gạo indica trên Sở Giao dịch hàng hóa Trịnh Châu đã tăng lên 2.661 Nhân dân tệ/tấn - mức cao nhất trong hơn 3 tháng

    Giá gạo gia tăng ở Trung Quốc có thể khiến nước này tăng nhập khẩu từ các nước Đông Nam Á bao gồm Việt Nam. Trong 5 tháng đầu năm 2011, lượng gạo nhập từ Việt Nam sang nước này đã tăng gấp đôi, lên 300.000 tấn

    Trung Quốc đã trải qua 3 tháng khô hạn lịch sử, từ tháng 3 đến tháng 5 năm nay làm giảm mạnh mực nước tại các hồ chứa, sông ngòi…. 7 tỉnh bao gồm Hồ Nam và Giang Tây đã đánh dấu 2 tháng không có mưa, khiến việc gieo cấy cây trồng phải trì hoãn

    Tiếp sau đó, 2 tỉnh trên lại bị chịu các trận lũ lụt làm hư hại ít nhất 338.000 ha trong tháng này

    Năm nay, chính phủ Trung Quốc đặt giá sàn thu mua gạo indica là 102 Nhân dân tệ/bao 50 kg (tương đương 15,75 USD/tấn, tăng 9,7% so với năm ngoái nhằm hỗ trợ cho người dân trồng trọt. Tuy nhiên,thời tiết không thuận lợi khiến nước này vẫn có thể thiếu hụt gạo
     
    Last edited: Nov 25, 2017
  16. LOBBY.VN

    LOBBY.VN Administrator

    Joined:
    Jan 3, 2010
    Messages:
    6,242
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Gender:
    Male
    Location:
    Hà Nội - Việt Nam
    Home Page:
    Cần sớm thoát khỏi sự lệ thuộc về kinh tế

    Đang lúc chúng ta phải đối phó với những âm mưu của Trung Quốc trên biển Đông qua các hành vi bắt giữ tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam trong vùng đặc quyền kinh tế, xâm phạm chủ quyền lãnh hải nước ta và những đòi hỏi vô lý trong tranh chấp, thì cũng đừng quên một áp lực khác mà chúng ta đang phải gánh chịu, đó là sự lệ thuộc quá nhiều trong làm ăn với Trung Quốc

    Biểu hiện cụ thể là tình hình nhập siêu ngày càng nặng nề với nước láng giềng này đang là bài toán khó

    Nhập siêu của Việt Nam và Trung Quốc đã tăng liên tục kể từ khi hiệp định tự do mậu dịch ASEAN-Trung Quốc có hiệu lực ngày 1/7/2005. Những năm gần đây mức nhập siêu này đã tăng rất nhanh từ 2,67 tỉ USD năm 2005 vọt lên tới 12,7 tỉ USD năm 2010, tức là gần gấp năm lần. Con số này khiến chúng ta bức xúc hơn khi 10 năm trước, tức vào năm 2000, thặng dư thương mại của Việt Nam với Trung Quốc là 130 triệu USD

    Theo các số liệu do Tổng cục Thống kê công bố, chỉ trong năm tháng đầu năm 2011 mức nhập siêu của Việt Nam đã lên tới khoảng 6,5 tỉ USD mà trong đó phần lớn vẫn là nhập siêu từ Trung Quốc (nhưng đáng tiếc là không thấy cơ quan này công bố số liệu cụ thể)

    Trung tâm Nghiên cứu Kinh tế và Chính sách (VEPR) thuộc Trường đại học Kinh tế (Đại học Quốc gia Hà Nội) trong một báo cáo công bố gần đây đã cho rằng, mức độ thâm nhập kinh tế của Trung Quốc vào nước ta đang ngày càng tăng trong đa số các sản phẩm, từ máy móc, thiết bị đến hàng tiêu dùng. Theo đó các ngành sản xuất Trung Quốc thâm nhập nhiều nhất hiện nay tập trung vào một số lĩnh vực như điện lực, dầu khí, cơ khí, luyện kim, khai khoáng, hóa chất

    Góp phần lớn nhất vào tình hình này xuất phát từ hàng loạt gói thầu các công ty Trung Quốc giành được với rất nhiều hợp đồng EPC (Engineering, procurement and construction - Thiết kế, mua sắm và xây dựng). Loại hợp đồng nói trên thường được thực hiện trong lĩnh vực xây dựng các nhà máy điện (của Tập đoàn Điện lực VN), mỏ (như bauxit Tân Rai, Nhân Cơ, đồng của Tập đoàn Than Khoáng sản VN-TKV), hóa chất (phân đạm Hà Bắc), giao thông (như xây dựng, cải tạo đường sá ở TP. Hồ Chí Minh, đường sắt trên cao ở Hà Nội)..., qua đó các công ty Trung Quốc nhập từ máy móc, thiết bị, vật liệu, đến sắt thép và thậm chí cả nhân công vào VN. Điều này càng bộc lộ sự yếu kém của các tập đoàn kinh tế nhà nước trong vai trò chủ đạo nhưng thường buông bỏ trận địa chính mà đầu tư vào lĩnh vực ngoài ngành nghề

    Theo phân tích của VEPR thì chính sách thương mại và công nghiệp của Việt Nam chưa phát huy được tác dụng trước làn sóng hàng Trung Quốc đa dạng và giá rẻ. Việt Nam cũng thiếu vắng những hàng rào kỹ thuật đối với hàng hóa nhập khẩu từ Trung Quốc. Không những thế, Trung Quốc lại biết tận dụng lợi thế của các thỏa thuận thương mại khu vực

    Trong khi đó, hàng hóa của Việt Nam không có khả năng cạnh tranh về giá cả lẫn chất lượng nên khó thâm nhập thị trường Trung Quốc. Lâu nay, nhóm hàng xuất khẩu chủ yếu sang Trung Quốc là khoáng sản và nông lâm thủy sản với số lượng nhỏ, giá cả bấp bênh và tình hình này hiện vẫn chưa có gì thay đổi

    Có thể thấy nguyên nhân sâu xa của căn bệnh nhập siêu lớn với Trung Quốc là từ chính sách phát triển và cơ cấu nền kinh tế, cho nên việc giảm nhập siêu với Trung Quốc là vấn đề nan giải mà chủ yếu vẫn là phải sớm thay đổi cơ cấu nền kinh tế, cải tổ hoạt động của khu vực quốc doanh nói riêng để nâng cao hiệu quả của các doanh nghiệp Việt Nam nói chung

    Bài toán nhập siêu từ Trung Quốc, theo tiến sĩ Nguyễn Đức Thành, Giám đốc VEPR, cần có các giải pháp đồng bộ không chỉ về chính sách thương mại mà cả về chính sách đầu tư, chính sách công nghiệp trong cơ chế chọn nhà thầu

    Ai cũng biết nhập khẩu công nghệ, thiết bị là nhằm phục vụ cho sản xuất, xuất khẩu và tiêu dùng. Muốn thỏa mãn yêu cầu này thì chúng ta phải nhập khẩu đủ lượng nguyên phụ liệu sản xuất tương ứng. Và trong việc nhập khẩu nguyên phụ liệu phục vụ sản xuất thì Việt Nam nhập nhiều từ Trung Quốc vì giá cả, chất lượng nguyên liệu của Trung Quốc tương đối hợp lý, chưa kể Trung Quốc cũng là thị trường gần, chi phí vận tải thấp. Thế nhưng thực tế cho thấy, nhập siêu từ nước láng giềng đang ngày càng chiếm tỷ trọng lớn trong tổng nhập siêu của Việt Nam đã đến mức báo động

    Trong năm nhóm hàng mà Việt Nam nhập nhiều nhất gồm thiết bị máy móc phụ tùng, xăng dầu, sắt thép, phân bón, nguyên phụ liệu dệt may thì Trung Quốc đều có tên ở năm vị trí đầu. Các số liệu thống kê cho thấy, trong năm 2010 chúng ta nhập từ Trung Quốc tới 56% sắt thép, 40% phân bón, 70% nguyên phụ liệu dệt may, 37% vải, 17,7% xăng dầu, 27% phụ tùng, máy móc, thiết bị, 28% máy tính, linh kiện...

    Nếu nguồn cung này biến động theo chiều hướng xấu thì ngay lập tức không chỉ thị trường nội địa mà cả kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam trên thị trường Mỹ và EU cũng sẽ bị ảnh hưởng

    Theo Tổng cục Thống kê, năm 2010 Việt Nam nhập từ Trung Quốc 20,02 tỉ USD hàng hóa, trong đó các mặt hàng chính gồm: máy móc thiết bị, phụ tùng (22,37%); bông, vải, sợi, nguyên phụ liệu dệt may, da giày (15,64%); sắt thép, sản phẩm từ sắt thép, kim loại (11,39%); máy vi tính, sản phẩm điện tử và linh kiện (8,41%); xăng dầu, khí hóa lỏng, sản phẩm từ dầu mỏ (6,97%); hóa chất, sản phẩm hóa chất (4,56%); chất dẻo nguyên liệu và sản phẩm (2,9%); phân bón, thuốc trừ sâu (2,25%)

    Nhập khẩu nguyên liệu, bán thành phẩm để tiêu thụ hay sản xuất các mặt hàng tiêu thụ trong nước (thay thế hàng nhập khẩu) cũng chiếm tỷ lệ đáng kể (điện tử, máy tính, xăng, phân bón, thuốc trừ sâu)

    Rõ ràng danh mục hàng hóa mà Việt Nam phụ thuộc Trung Quốc ngày càng trở nên nhạy cảm hơn và có mối ràng buộc sâu sắc tới huyết mạch của kinh tế

    Báo chí trong nước trích lời tiến sĩ Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam cho rằng trong quan hệ thương mại với Trung Quốc, Việt Nam đóng vai trò chuyên trách cung cấp nguyên, nhiên liệu và nông sản thô cho Trung Quốc, còn Trung Quốc thì xuất khẩu sản phẩm công nghiệp công nghệ thấp và trung bình cho Việt Nam với khối lượng lớn vượt trội

    Với cục diện như vậy, nếu không có sự quyết liệt và cải cách chiến lược xuất nhập khẩu sớm, chúng ta không những lún sâu vào nhập siêu với Trung Quốc mà còn phải trả giá đắt nếu nhập siêu đó là không an toàn, không chất lượng

    Để giảm nhập siêu từ Trung Quốc trong thời gian tới, ý kiến được đưa ra trong nhiều cuộc hội thảo cho rằng có hai hướng giải pháp cần thiết. Thứ nhất, phải tăng cường xuất khẩu với tốc độ xuất khẩu cao hơn tốc độ tăng của nhập khẩu để dần thu hẹp nhập siêu. Thứ hai, cần phải đẩy mạnh đầu tư vào ngành công nghiệp phụ trợ và sản xuất nguyên liệu hỗ trợ. Bộ Công Thương vừa trình Chính phủ phê duyệt đề án khuyến khích phát triển các ngành công nghiệp hỗ trợ sản xuất nguyên phụ liệu phục vụ cho sản xuất hàng xuất khẩu, trong đó, Việt Nam kêu gọi các doanh nghiệp ở nước phát triển như Hàn Quốc, Nhật Bản... đầu tư vào ngành công nghiệp hỗ trợ tại Việt Nam

    Nhưng quan trọng hơn cả là Chính phủ cần có chủ trương ở tầm vĩ mô trong bối cảnh địa chính trị hiện nay để đưa nền kinh tế giảm bớt sự lệ thuộc vào người láng giềng phương Bắc. Kinh nghiệm của nhiều nước đã và đang lệ thuộc từ đồng vốn đến kỹ thuật của Trung Quốc là bài học đáng cho chúng ta suy ngẫm. Sẽ khó khăn giữ được độc lập về chính trị khi không có được độc lập về kinh tế. Chính vì vậy việc sớm thoát khỏi sự lệ thuộc kinh tế phải được đặt ra ngay từ bây giờ, dù quá muộn còn hơn không

    - Giai đoạn 1996-2000, tỷ trọng giá trị nhập khẩu từ Trung Quốc chiếm 5,4% tổng kim ngạch nhập khẩu của Việt Nam

    - Giai đoạn 2001-2005, tỷ trọng này đã tăng lên 13,4%

    - Năm 2008 tỷ trọng giá trị nhập khẩu từ Trung Quốc chiếm 19,8% tổng kim ngạch

    - Năm 2009 tỷ trọng giá trị nhập khẩu từ Trung Quốc tăng lên 25%

    - Năm 2010, Việt Nam chi 19,1 tỉ USD để mua hàng nhập khẩu từ Trung Quốc, trong khi xuất khẩu đối ứng 6,4 tỉ USD

    - Năm 2000, Việt Nam đạt thặng dư thương mại với Trung Quốc 135 triệu USD

    - Năm 2001, thâm hụt trong cán cân thương mại giữa Việt Nam với Trung Quốc 200 triệu USD

    - Năm 2007, nhập siêu từ Trung Quốc của Việt Nam là 9,145 tỉ USD

    - Năm 2008, con số này là 11,16 tỉ USD

    - Năm 2009, tăng lên 11,532 tỉ USD

    - Năm 2010, nhập siêu từ Trung Quốc lên đến 12,7 tỉ USD

    - Năm 2011 dự kiến tăng lên 17 tỉ USD

    Phạm Thành Sơn
     
    Last edited: Nov 25, 2017
  17. LOBBY.VN

    LOBBY.VN Administrator

    Joined:
    Jan 3, 2010
    Messages:
    6,242
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Gender:
    Male
    Location:
    Hà Nội - Việt Nam
    Home Page:
    Thất thế trong buôn bán với Trung Quốc

    - Lâu nay chúng ta vẫn nghe nói quan hệ thương mại Việt Nam - Trung Quốc đã được cải thiện đáng kể từ khi hai nước bình thường hóa quan hệ (năm 1991) và liên tục phát triển với nhịp độ cao trong những năm gần đây

    Thất thế từ nhập siêu

    Kim ngạch mậu dịch song phương năm 2010 đã tăng 710 lần so với năm 1991. Buôn bán qua bảy tỉnh biên giới cũng tăng nhanh, chiếm khoảng một phần ba tổng kim ngạch song phương, trở thành một bộ phận không thể thiếu trong thương mại giữa hai nước. Nhịp độ đó đã khiến thương mại hai nước luôn vượt trước hạn định cam kết cấp cao. Theo đó, cam kết về kim ngạch mậu dịch hai chiều năm 2010 là 15 tỉ đô la Mỹ, năm 2007 đã đạt 15,8 tỉ đô la Mỹ. Cam kết của năm 2010 là 20 tỉ đô la Mỹ, thực tế đã đạt tới 27 tỉ đô la Mỹ

    Công bằng mà nói, thời bị bao vây cấm vận, Việt Nam xuất sang Trung Quốc nhiều hàng thô, bình dân. Cùng lúc đó, chúng ta nhập từ thị trường này máy móc thiết bị, nguyên, nhiên liệu tương thích với trình độ sản xuất và khả năng thanh toán, đáp ứng nhanh nhu cầu của nền kinh tế nhỏ lẻ, phân tán, tự phát và bổ sung quỹ hàng tiêu dùng khi sản xuất của ta còn yếu kém

    Nhưng khi tách bạch xuất khẩu và nhập khẩu trong kim ngạch song phương, mới giật mình về sự thất thế trong buôn bán với thị trường láng giềng khổng lồ này. Nhập siêu từ thị trường Trung Quốc ngày càng tăng cả về trị giá và tốc độ. Năm 2001 chỉ nhập siêu trên 200 triệu đô la Mỹ, đến năm 2009 đã là 11,5 tỉ đô la Mỹ, tăng 57,6 lần. Năm 2010, mức nhập siêu từ Trung Quốc tiếp tục leo thang, lên 12,7 tỉ. Nhập siêu từ Trung Quốc chiếm tỷ trọng lớn trong tổng nhập siêu của Việt Nam. Tỷ trọng đó của năm 2001 chỉ có 18,7%, năm 2009 lên 97,1%, năm 2010 nhảy vọt, bằng 103% tổng nhập siêu của cả nước (có nghịch lý này vì Việt Nam xuất siêu sang một số thị trường như Hoa Kỳ, châu Âu...)

    Thất thế từ nhiều hướng Việt Nam không có quy chế ràng buộc đối với nhập khẩu từ Trung Quốc, trong khi Trung Quốc đơn phương đề ra những quy định oái oăm, thay đổi xoành xoạch, khiến doanh nghiệp xuất khẩu của ta nhiều phen điêu đứng

    Hàng Trung Quốc vào Việt Nam bằng bất cứ cửa khẩu nào, đường bộ, đường biển, hàng không. Trong khi hàng Việt Nam qua Trung Quốc bị buộc phải qua một hoặc một số cửa khẩu được chỉ định

    Hàng Việt Nam chủ yếu loanh quanh ở các tỉnh Tây Nam, cực Nam của đại lục này. Một mặt do ta chưa đủ sức vươn xa, mặt khác do các tỉnh này không có biển, núi non hiểm trở, nên được xài thủy sản, hoa quả của ta vừa tiện, lại rẻ, đỡ phải tải từ phía Bắc xuống. Trong khi đó, hàng Trung Quốc vào bất cứ nơi nào, từ thành phố đến bản làng hẻo lánh và vào cả các phiên hội chợ đưa “hàng Việt về nông thôn”

    Hàng Việt Nam sang Trung Quốc thường là thương hiệu danh tiếng, đầu vị. Hàng Trung Quốc vào Việt Nam đa phần là hàng của các địa phương, giá rất bèo - tiền nào của ấy…

    Phương cách thanh toán vẫn sơ khai, tiền trao cháo múc, không an toàn. Rủi ro là thế. Và, chỉ thu được đồng nhân dân tệ, chẳng đủ để nhập hàng. Giả dụ có dư cũng không thể tiêu pha tại các thị trường khác

    Từ ngày mở ra biên mậu, buôn lậu ở khu vực này tăng theo tỷ lệ thuận. Trong số đó không ít là hàng thực phẩm mất vệ sinh, đồ dùng độc hại, đồ chơi trẻ em kích động bạo lực. Còn có những phi vụ mà chợt nghe đã biết tỏng ý đồ của họ, như lùng mua móng trâu, cây mạ khô, rễ cây hồi, cành chè lớn, gốc cây cổ thụ

    Đường biên ngang dọc còn để rộng đường cho những đoàn ngựa thồ chiều chiều oằn mình cõng quặng vừa đào bới, sang Trung Quốc. Không thấy tàu hải giám cản đường tàu Việt Nam chở than lậu sang bán, càng nhiều càng tốt. Từ lâu chợ Ka Long - Móng Cái đã có vài trăm sạp hàng của người từ Đông Hưng sang. Chợ Tân Thanh, Lạng Sơn vừa khai trương, các doanh nhân Trung Quốc nhanh chân mở quầy hàng. Ở chiều ngược lại, thương nhân Việt Nam chỉ có lác đác

    Trong cơn bối rối giải mã nhập siêu từ Trung Quốc người ta trấn an rằng hãy trông mong ở hiệp định khu vực mậu dịch tự do Trung Quốc - ASEAN. Trong cuộc chơi “khó người khó ta - dễ người dễ ta”, hàng Trung Quốc vừa hùng hậu vừa rẻ sẽ đè bẹp. Chưa vào cuộc đã thấy thua

    Tiên trách kỷ...

    Biết vậy, nhưng chuyện không dễ hóa giải. Để bớt nhập nguyên phụ liệu từ Trung Quốc cho dệt may phải phát triển trồng bông, kéo sợi, dệt vải. Nhưng Nhà máy Dệt 8/3 đã bị san phẳng. Mong “người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam”, nhưng Nhà máy Văn phòng phẩm Hồng Hà đã bị xóa sổ. Muốn tận dụng máy móc, công cụ sản xuất trong nước, nhưng Nhà máy Cơ khí Trần Hưng Đạo đã biến mất, thay vào đó là các cơ ngơi thương mại - dịch vụ hoành tráng

    Thời nay đã quá nhiều lựa chọn để mua các thiết bị gốc, kỹ nghệ nguồn, để có “nền công nghiệp theo hướng hiện đại”. Nhưng không hiểu nổi tại sao Trung Quốc trúng thầu quá nhiều công trình, và đương nhiên họ mang vào thiết bị, vật tư của nền “công nghiệp sao chép”. Bài học các nhà máy đường, nhà máy xi măng lò đứng còn nguyên giá trị

    Ta nhập từ Trung Quốc, đều là hàng hóa hoàn chỉnh, kể cả những thứ được coi là nguyên liệu như vải, xăng dầu, sắt thép... Chỉ riêng chênh lệch giữa giá hàng hóa nhập từ Trung Quốc với giá sản phẩm thô xuất sang thị trường này đã đè nặng lên nhập siêu của Việt Nam. Ngay những hàng xuất khẩu có lợi thế, như cao su của Việt Nam - đặc sản trong thực đơn công nghiệp ôtô của Trung Quốc đang phát đạt, nhưng họ vẫn có nhiều chiêu thức làm doanh nghiệp xuất khẩu cao su của ta bầm dập. Cơ quan quản lý sáng suốt, hiệp hội hăng hái, nhưng cứ để màn kịch đó diễn đi diễn lại

    Thiết chế liên bộ, lực lượng kiểm tra liên ngành, trạm kiểm soát liên hợp lồng lộng lưới trời, cứ nghĩ con ruồi không lọt. Vậy mà hàng hóa của Trung Quốc cứ ngạo nghễ tràn sang như vào chốn không người, rồi từ cửa khẩu chính, nẻo cánh gà, lối mòn dân sinh, được chính người chúng ta kìn kìn đưa về xuôi như trẩy hội, vui vầy chung sống với hàng Trung Quốc

    Đó chỉ là vài nét chấm phá trong bức tranh thương mại Việt - Trung. Sát nách nền kinh tế đứng thứ hai thế giới mà không tự biết mình, không muốn là mình, nên khó tránh thua thiệt

    Nguyễn Duy Nghĩa
     
    Last edited: Nov 25, 2017
  18. LOBBY.VN

    LOBBY.VN Administrator

    Joined:
    Jan 3, 2010
    Messages:
    6,242
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Gender:
    Male
    Location:
    Hà Nội - Việt Nam
    Home Page:
    Trung Quốc tận dụng nhân công giá rẻ Việt Nam

    Ngày càng có nhiều công ty Trung Quốc và quốc tế chuyển sang khu vực Đông Nam Á, đặc biệt là Việt Nam, để tìm kiếm nhân công giá rẻ. Tại Việt Nam, mức lương của công nhân tại các khu sản xuất lớn không vượt quá $85/1 tháng

    Xe cộ hiếm khi được di chuyển thông thoáng trên trục đường nối tỉnh Móng Cái của Việt Nam với tỉnh Nam Ninh - thủ phủ tỉnh Quảng Tây ở miền Nam Trung Quốc. Trên con đường dài 150 km mới được trải nhựa này, các xe tải chất đầy quần áo, giày dép, vật tư thi nhau gầm rú với tốc độ chóng mặt. Các sản phẩm này sẽ được bày bán ở trong vùng cũng như ở tỉnh Quảng Đông lân cận

    Một doanh nhân người Trung Quốc giải thích "Ở Việt Nam mọi thứ đều rẻ hơn, vì chi phí nhân công ở Trung Quốc ngày càng tốn kém". Trung Quốc - cường quốc kinh tế lớn thứ hai trên thế giới - đã không còn là một cỗ máy sản xuất mà ở đó công nhân viên chức làm việc như nô lệ trong các nhà máy, xí nghiệp để rồi chỉ được nhận đồng lương ba cọc ba đồng

    Tại thành phố Thẩm Quyến, công nhân đình công, biểu tình trước cổng nhà máy của các công ty nước ngoài. Nhưng theo ông Qiang Li - người sáng lập tổ chức phi chính phủ Mỹ China Labor Watch (CLW) thì "mọi việc đã dần khá hơn". Theo ước tính của ông thì 85% công nhân tại các nhà máy này đã được tăng lương hồi năm 2010

    Ông Qiang Li cho biết, áp lực đòi tăng lương của công nhân đã có tác động "rõ rệt": công nhân tại các nhà máy kiếm được $141/1 tháng, tăng 21%/năm. Tuy nhiên, ông cho rằng "các điều kiện làm việc thường không thỏa đáng"

    Tìm đến Việt Nam vì "mọi thứ đều rẻ"

    Ngày càng có nhiều công ty Trung Quốc và quốc tế chuyển sang khu vực Đông Nam Á, đặc biệt là Việt Nam, để tìm kiếm nhân công giá rẻ. Tại Việt Nam, mức lương của công nhân tại các khu sản xuất lớn không vượt quá $85/1 tháng

    Để tận mắt chứng kiến xu hướng di chuyển này, bạn có thể tìm đến thành phố Bắc Ninh cách Hà Nội 40 km về phía Bắc. Vài năm trước, nơi đây vẫn còn những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay, nhưng hiện nay những cánh đồng này đã phải nhường chỗ cho các công ty đa quốc gia và các nhà thầu phụ của họ

    Nhà máy trụ sở tại Bắc Ninh của Samsung là nhà máy lớn nhất của công ty này trên toàn thế giới, với số công nhân lên đến 9.600 người. Canon tuyển dụng 8.500 công nhân và công ty sản xuất thiết bị điện tử Foxconn của Đài Loan tuyển dụng 5.600 công nhân. Foxconn là nhà sản xuất linh kiện điện tử lớn nhất thế giới và cũng là công ty tư nhân lớn nhất tại Trung Quốc, với số nhân viên lên đến 420.000 người

    Một quốc gia cạnh tranh và năng động

    Một cố vấn truyền thông làm việc tại trụ sở của Foxconn nhận định: "Việt Nam đã trở thành một quốc gia rất cạnh tranh và năng động"

    Kể từ năm 2000, khu vực công nghiệp của Việt Nam đã tăng trưởng nhanh chóng. Tuy nhiên vẫn không thể xác định chính xác số lượng các công ty Trung Quốc xây dựng nhà xưởng ở Bắc Ninh hay thành phố Hồ Chí Minh

    Theo một nhân viên người châu Âu chịu trách nhiệm kiểm soát chất lượng tại các nhà máy ở khu vực quanh Hà Nội thì một điều chắc chắn là: đầu tư và thương mại giữa Việt Nam và Trung Quốc vốn ngủ quên từ lâu nay đột nhiên khởi sắc. Trong tháng 1/2011, Trung Quốc đã đầu tư vài triệu USD vào hai dự án tại Việt nam và hiện đang là nhà đầu tư lớn thứ 8 của Việt Nam

    Nhờ có Hiệp định thương mại tự do giữa Trung Quốc và Hiệp Hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) được thực hiện từ đầu năm 2010, xuất khẩu tới Trung Quốc của Việt Nam đã tăng 49% trong 12 tháng qua, dù thâm hụt thương mại với quốc gia này đã chạm gần 9 tỷ Euro trong năm 2010

    Các doanh nghiệp vừa và nhỏ của Việt Nam được hưởng lợi nhiều nhất từ sự bùng nổ này. Tại thành phố Đông Hưng, Trung Quốc, các biểu ngữ lớn được giăng đầy để chúc mừng hiệp định thương mại tự do giữa Việt Nam và Trung Quốc. Việc xây dựng khu chợ biên giới lớn nhất của ASEAN đã được hoàn thành. Chi phí cho khu chợ diện tích 52 hecta này là 200 triệu Euro và khu chợ này sẽ sớm giúp các doanh nghiệp và thương nhân bán và/hoặc mua mọi sản phẩm mà Việt Nam có thể sản xuất với mức giá thành thấp

    Cẩn thận kẻo bị "láng giềng" thâu tóm

    Các công ty Trung Quốc ngày càng có chỗ đứng vững chắc trong thị trường Việt Nam: công ty CSGEC- người khổng lồ khu vực công trình công cộng và cơ sở hạ tầng thuộc sở hữu nhà nước, đang xây dựng khu phức hợp công nghiệp tại Móng Cái. Nhiều nhà môi giới từ Quảng Đông cũng có văn phòng riêng tại đây

    Đồng Nhân Dân Tệ của Trung Quốc được sử dụng làm một tiêu chuẩn, trong khi tiền Đồng của Việt Nam lại bị mất giá hồi tháng 2 và đó là lần mất giá thứ tư trong vòng 15 tháng qua. Các nhà quan sát trong nước cảnh báo rằng Việt Nam đang ngày càng rơi vào tầm ảnh hưởng của Trung Quốc. Trên thực tế, quốc gia này là nước nhập khẩu hàng đầu của Việt Nam và cũng là một nhà cung ứng quan trọng về thiết bị công nghiệp, sản phẩm điện tử, thép và sản phẩm dầu

    Việt Nam hiện đang nỗ lực chấm dứt nhập khẩu 15.000 loại sản phẩm, gồm có rượu và một số hàng hóa sản xuất. Các nhà quan sát trong nước nhận thấy, các loại thuế hải quan đánh vào một số sản phẩm đang có chiều hướng gia tăng. Đầu năm 2011, chính phủ Việt Nam đã phát động một chiến dịch nâng cao nhận thức cộng đồng nhằm khuyến khích người Việt Nam dùng hàng Việt Nam
     
    Last edited: Nov 25, 2017
  19. LOBBY.VN

    LOBBY.VN Administrator

    Joined:
    Jan 3, 2010
    Messages:
    6,242
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Gender:
    Male
    Location:
    Hà Nội - Việt Nam
    Home Page:
    Làm ăn ở Trung Quốc

    Hàng hóa Trung Quốc đang tràn ngập ở mọi ngành hàng của nền kinh tế, đi vào mọi ngóc ngách của đời sống người dân Việt Nam. Thế nhưng, gạt qua một bên nỗi ám ảnh đó, một số doanh nghiệp Việt Nam, ngược lại, đã lặng lẽ thâm nhập, bén rễ và đứng vững được ở thị trường đông dân nhất thế giới này

    Những bước chân âm thầm

    Con đường thâm nhập thị trường Trung Quốc của một doanh nghiệp chế tạo thiết bị đo lường ở TPHCM, được doanh nghiệp này tự đánh giá là “những bước chân âm thầm, lặng lẽ”. Gần mười năm qua, họ vừa đi vừa mò mẫm tìm hiểu thị trường với những bước chân thận trọng pha chút liều lĩnh, bởi thành công cũng có thể lớn nhưng rủi ro cũng không thể lường. Đến nay, một nhà máy của doanh nghiệp này ở Trung Quốc đã đi vào sản xuất, và năm tháng đầu năm nay đã bắt đầu có lãi

    Phó tổng giám đốc doanh nghiệp cho biết đó là một hành trình gian khổ. Tất cả phải tự mày mò, tìm hiểu, với chiến lược “chậm mà chắc, chống trơn trợt và té ngã”. Đầu tiên, doanh nghiệp tham gia hội chợ, giới thiệu hàng hóa. Sau đó gửi sản phẩm bán thử để thâm nhập thị trường. Đích thân ông phải đem sản phẩm đến các chợ lẻ để tặng cho một số tiểu thương dùng thử, hoặc đến các đại lý bán sản phẩm cùng loại của Trung Quốc tặng và ký gửi sản phẩm. Từ những cái xua tay ban đầu với những cái nhìn ngờ vực cho đến sự niềm nở, chủ động đón tiếp là một chặng đường dài, cần sự kiên trì. Cuối cùng, người tiêu dùng bản xứ cũng như những đại lý, tiểu thương người Việt Nam buôn bán ở vùng biên giới đã chấp nhận, hàng hóa từ đó thâm nhập và bén rễ tại thị trường này

    Tưởng đã êm, nào ngờ các đại lý bán hàng than rằng vì sản phẩm chưa đăng ký kiểm định nên họ cứ thấp thỏm, lo sợ bị tịch thu. Vị phó tổng giám đốc công ty lại tất tả mang sản phẩm đến Bắc Kinh để đăng ký tiêu chuẩn, kiểm định, chứng nhận phù hợp, để được phép tiêu thụ ở Trung Quốc. Nhưng mức thuế đánh vào hàng nhập khẩu lên tới 35%, cộng thêm 10 nhân dân tệ trên mỗi sản phẩm để có được chứng nhận hợp quy, lợi nhuận thu được vẫn còn khá khiêm tốn dẫu mặt hàng này đã đứng vững ở các vùng biên giới, đã len lỏi đến khắp hang cùng ngõ hẻm, thậm chí theo bước chân của những người buôn chuyến lên cả vùng cao nước này. Ý định về việc đầu tư một nhà máy ở ngay Trung Quốc đã hình thành, để dễ dàng thâm nhập thị trường. Một hành trình chạy các thủ tục bắt đầu

    Dù có chứng nhận phù hợp của chính quyền trung ương, nhưng một chuẩn mực của cơ quan kiểm định địa phương nơi đặt nhà máy là không thể thiếu, chưa kể hàng loạt giấy phép và điều kiện khác. Những thủ tục rồi cũng qua. Dự án nhà máy sản xuất có vốn đầu tư 4,2 triệu đô la Mỹ, dự kiến mỗi năm sản xuất 200.000 sản phẩm, cũng được chấp thuận ở Quảng Tây

    Nhưng khi tung ra mặt hàng “made in China” thì bán chẳng ai mua, vì bị nghi ngờ đó là hàng nhái. Người ta lại tìm mua hàng sản xuất ở Việt Nam. Cực chẳng đã, doanh nghiệp phải phát đi những thông báo giải thích và đề nghị dùng thử sản phẩm, lại phải tặng bạn hàng, đại lý một số nữa. Bằng cách đó, chừng một tháng sau, mọi chuyện êm xuôi, các đại lý đã chịu bán sản phẩm. Tuy nhiên, câu chuyện chưa chấm dứt khi hàng nhái xuất hiện tràn lan. Thậm chí cửa hàng bán hàng nhái mở ngay kế bên đại lý chính thức. Lại phải vác đơn đi kiện, nhưng không xuể, và nay thì đành chấp nhận “sống chung với lũ”

    Những cơ hội

    Thị trường Trung Quốc đã từ lâu được các chuyên gia thúc giục giới doanh nghiệp nên khai thác, và cơ hội vẫn mở ra tại thị trường này, trong đó các mặt hàng như nông sản, thủy sản cùng một số mặt hàng tiêu dùng Việt Nam đã đứng vững từ lâu

    Cơ hội đang đến khi giới doanh nghiệp nhận thấy thời của hàng giá rẻ sẽ nhanh chóng qua đi, người tiêu dùng nước này đang thay đổi thói quen tiêu dùng khi đời sống ngày càng được nâng cao khiến họ có xu hướng tìm đến các sản phẩm có chất lượng

    Không phải mọi thứ người Trung Quốc đều có thể làm được và có sức cạnh tranh với hàng Việt Nam. Cũng không phải tất cả hàng hóa sản xuất ở Trung Quốc đều là hàng giá rẻ, kém chất lượng. Trên thực tế, những mặt hàng do Trung Quốc sản xuất có chất lượng đều có mức giá “rất cao”. “Một sản phẩm cùng loại, chất lượng chỉ khoảng 80% so với hàng Việt Nam, nhưng giá thì gấp rưỡi hoặc gấp đôi”, một thương nhân cho biết

    Một doanh nghiệp kinh doanh nông sản có đến 60% hàng hóa xuất khẩu vào Trung Quốc cho biết thời điểm hiện nay đang là cơ hội của doanh nghiệp Việt Nam khi “Chính phủ Trung Quốc còn nới lỏng về chính sách để tập trung vào công nghệ, chế tạo, sản xuất và thương mại”

    Còn ở ngành thủy sản, chứng kiến cảnh các thương nhân Trung Quốc đến Việt Nam tranh mua nguyên liệu, chủ một doanh nghiệp ở Bình Tân, TPHCM, đã quyết định sang thị trường Trung Quốc tìm khách hàng nhằm mua tận gốc, bán tận ngọn, để có nhiều lợi nhuận hơn. Chiều đi ông xuất khẩu các mặt hàng thủy sản, nông sản, và từng bước thiết lập bạn hàng, mở rộng thị trường. Chiều về, ông tìm các mối làm ăn để nhập các mặt hàng điện tử, viễn thông

    Dẫu vậy, thận trọng và cảnh giác là điều giới doanh nghiệp rút ra khi đầu tư vào thị trường này. Chủ một doanh nghiệp thủ công mỹ nghệ cho biết mới đây một doanh nhân Trung Quốc đã đến công ty ông đặt một đơn hàng trị giá 300.000 đô la Mỹ, nhưng ông vẫn chưa nhận bởi lẽ thị trường mà ông nhắm tới là Bắc Kinh và Thượng Hải, trong khi vị doanh nhân này ở một tỉnh khác. Ông cũng chưa bán là vì “mình phải tìm cách bán sao cho có lợi nhất mà lại lâu dài”

    Đầu tư vào thị trường này vẫn tiềm ẩn những rủi ro, bởi “cơ chế của họ thay đổi xoành xoạch, nay nói này mai đổi khác”. Những cam kết về ưu đãi đầu tư có thể không được thực hiện. Đại diện một doanh nghiệp cho biết khi được cấp phép đầu tư đã nhận được cam kết miễn giảm thuế thu nhập doanh nghiệp trong ba năm đầu, nhưng sau đó đọc kỹ mới tá hỏa là thời điểm cam kết cũng chính là lúc kết thúc chính sách đó. Hiện nay mức thuế này đã được giảm từ 37% xuống còn 25%, cho cả doanh nghiệp trong và ngoài nước. Tại các khu công nghiệp ở Trung Quốc, giấy phép đầu tư được cấp theo tiến độ giải ngân chứ không cấp giấy phép một lần ngay từ khi đăng ký vốn pháp định
     
    Last edited: Nov 25, 2017
  20. LOBBY.VN

    LOBBY.VN Administrator

    Joined:
    Jan 3, 2010
    Messages:
    6,242
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Gender:
    Male
    Location:
    Hà Nội - Việt Nam
    Home Page:
    Chúng ta nên cảm ơn thương nhân Trung Quốc

    - Giáo sư Võ Tòng Xuân bác bỏ nguy cơ thao túng vùng nguyên liệu mà một số phương tiện truyền thông đưa ra gần đây có ý cảnh báo dư luận

    Thời gian vừa qua, hàng loạt phương tiện truyền thông đăng tải các ý kiến có ý cảnh báo dư luận về việc thương nhân Trung Quốc đẩy mạnh đầu tư vào vùng chuyên canh khoai lang tại Vĩnh Long

    Việc thuê đất dài hạn, bao tiêu sản phẩm và đầu ra cũng dấy lên lo ngại về nguy dẫn đến tình trạng thao túng vùng nguyên liệu nông sản. Để rộng đường dư luận, VietnamNet đã phỏng vấn giáo sư nông nghiệp Võ Tòng Xuân- người từng đảm nhiệm nhiều chức vụ quan trọng của các tổ chức, dự án quốc tế và quốc gia về lĩnh vực nông sản

    - Thưa giáo sư, ông có biết tình hình thương nhân Trung Quốc đang đầu tư mạnh vào vùng chuyên canh khoai ở Vĩnh Long (thuê đất, thu gom, xuất khẩu…) ?

    Bây giờ có thương nhân Trung Quốc sang khoanh vùng ở Bình Minh và Bình Tân thuộc tỉnh Vĩnh Long – hai huyện nổi tiếng trồng khoai lang truyền thống để hợp đồng với nông dân trồng khoai lang, thậm chí có doanh nghiệp Trung Quốc mướn đất và mướn dân trồng khoai lang và họ bao tiêu đầu ra

    - Việc này có thể dẫn đến nguy cơ thao túng vùng nguyên liệu nông sản như nhiều ý kiến cảnh báo không thưa giáo sư ?

    Đây là một thời cơ rất tốt cho nông dân Vĩnh Long của chúng ta được có thêm công ăn việc làm, có nơi tiêu tiêu thụ sản phẩm. Không thể nói là thương nhân Trung Quốc “thao túng vùng nguyên liệu”, vì thương nhân Việt Nam đâu cần mua khoai lang mà quan tâm và chịu chăm sóc nông dân Vĩnh Long như thương nhân Trung Quốc ?

    - Như vậy, đã có một thời kỳ quá dài nông dân Vĩnh Long “chịu thiệt” ?

    Khó khăn lớn nhất của nông dân ở Vĩnh Long và nhiều tỉnh thành nước ta hiện nay là thị trường đầu ra. Bà con nông dân có thể sản xuất nông thủy sản hàng hóa theo mọi tiêu chuẩn, nhưng khi thu hoạch thì chỉ có thương lái với giá ép buộc, thường là bất lợi cho bên bán. Nông dân phần lớn chỉ lo trồng lúa, măc dù biết là trồng lúa không có lãi nhiều. Họ cũng muốn đa dạng hóa nông nghiệp, chuyển sang trồng cây khác hoặc nuôi con khác, nhưng không biết bán cho ai, ở đâu và giá bao nhiêu !

    - Nhiều ý kiến cho rằng khoai lang tại Vĩnh Long vào mùa thu hoạch có thể bị ép giá vì phụ thuộc quá nhiều vào thị trường Trung Quốc. Theo giáo sư, chúng ta nên bắt đầu hóa giải sức ép này ra sao ?

    Đây là vai trò và trách nhiệm của chính quyền địa phương, phải lo bảo vệ nông dân Ủy ban nhân dân huyện phải quản lý các thương lái và thương nhân trên địa bàn của mình, nắm được lai lịch của họ, phải hướng dẫn nông dân đòi thương nhân phải hợp đồng trách nhiệm, kể cả giá cả phải được thỏa thuận từ đầu. Không thể vô trách nhiệm, làm lơ, để ai muốn làm gì thì làm

    - Ở góc độ chuyên môn, giáo sư đánh giá thề nào việc chuyển hóa chuyên canh nông sản từ trồng lúa sang trồng khoai ?

    Trồng khoai lang trên đất lúa là một hệ thống canh tác rất bền vững, một hướng đa dạng hóa nông nghiệp độc canh cây lúa. Kinh nghiệm tại các vùng khoai - lúa tại Cần Thơ, Hậu Giang, Vĩnh Long cho thấy lúa trồng sau khi thu hoạch khoai lang có năng suất cao hơn trồng lúa độc canh

    - Ngoài tỉnh Vĩnh Long, một số địa phương tại nước ta hiện nay cũng xảy ra tình trạng thương nhân Trung Quốc chiếm vị trí độc tôn về một loại nông sản. Điều này có ảnh hưởng thế nào với cán cân điều tiết thị trường nông sản ?

    Chúng ta nên cám ơn thương nhân Trung Quốc đã tiêu thụ nông sản cho nông dân ta trong khi các thương nhân và doanh nghiệp Việt Nam quá thụ động, không giúp đỡ gì nhiều cho nông dân của mình. Đáng lẽ doanh nghiệp ta phải thật năng động, tung ra thế giới, nhất là sang Trung Quốc để nắm bắt được nhu cầu của họ rồi về hợp đồng cho nông dân ta sản xuất hàng hóa đúng nhu cầu ấy rồi đưa sang Trung Quốc bán cho họ

    - Giáo sư có thể đánh giá cụ thể hơn về cách làm của các doanh nghiệp Việt Nam kinh doanh nông sản hiện nay ?

    Cho đến ngay nay chúng ta rất hiếm thấy nhiều doanh nghiệp xuống đến tận nông thôn cùng tính toán với nông dân để tổ chức sản xuất nông sản nguyên liệu. Các doanh nghiệp Việt Nam thường chỉ dùng đội quân thương lái thu gom hàng hóa nguyên liệu theo cơ hội, nhất là mặt hàng gạo, cho nên thành phẩm được chế biến không thể có thương hiệu mạnh

    Cả người nông dân, doanh nghiệp và đất nước đều chịu thiệt vì cách làm cơ hội này. Có thể nói, nông dân Việt Nam còn nghèo vì đất nước ta không có những doanh nghiệp biết kinh doanh
     
    Last edited: Nov 25, 2017

Share This Page