Phúc Đức của Doanh Nhân

Discussion in 'Quốc Gia Phúc Đức' started by LOBBY.VN, Feb 13, 2017.

  1. LOBBY.VN

    LOBBY.VN Administrator

    Joined:
    Jan 3, 2010
    Messages:
    6,241
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Gender:
    Male
    Location:
    Hà Nội - Việt Nam
    Home Page:
    Vị doanh nhân từ chối chức Bộ trưởng
    - Ít ai biết, chính doanh nhân họ Nguyễn kể lại, ông từng được đề nghị giữ chức vụ Bộ trưởng Bộ Kinh tế sau Cách mạng tháng 8 nhưng khiêm nhường xin được từ chối bởi “tự xét thấy mình học ít, tài sơ, nên không dám nhận chức vụ quá to lớn ngoài sức mình”...
    Không chỉ theo đuổi nghiệp doanh thương làm giàu cho bản thân, góp phần khơi dậy ý thức tự cường dân tộc, mà khi Tổ quốc cần, doanh nhân Nguyễn Sơn Hà cùng gia đình cống hiến hết mình cho cách mạng, những mong quốc gia, dân tộc đi đến cảnh độc lập, tự do, nhân dân cởi được ách nô lệ

    Với bọn thực dân thống trị hống hách, thâm độc, coi khinh dân Việt là “Annamite” thấp kém, vị doanh nhân họ Nguyễn chẳng sợ cường quyền, thế lực của Pháp, ông sẵn sàng đương đầu với chúng, hòng nâng cao thể diện cho dân Nam

    Thẳng tay đánh công sứ Pháp

    Ý thức cho sức mạnh Việt của Nguyễn Sơn Hà kể ra cao lắm, nhất là giữa lúc bao nhiêu quyền lực trên đất Việt nằm hết nơi người Tây. Thế nên, trong lời kể “Cụ có tinh thần dân tộc như vậy đó” của Họa sĩ Nguyễn Quang Thọ, ta càng thấy hả lòng, hả dạ trước sự khu xử của vị doanh nhân họ Nguyễn

    Số là, trong một lần đi đường, có xe viên Công sứ Pháp ở phía sau xin vượt, nhưng đường hẹp nên cụ không cho. Đến lúc vượt được, hắn ỷ thế quan to, lại là người Pháp, nên dừng lại gây sự và chửi ông

    Nguyễn Sơn Hà giận lắm, “tặng” luôn cho tên này một nắm đấm, rồi sau đó điện cho Toàn quyền Pháp về vụ việc. Vốn biết danh tiếng của ông, quan chức Pháp không thể làm gì hơn ngoài việc cho qua vụ việc ấy, dẫu chúng cũng thấy bẽ mặt cho cái uy quyền của mình lắm lắm

    Khởi nghiệp kinh doanh, chịu sự cạnh tranh khốc liệt, thiếu sòng phẳng của kẻ thù, nhưng chưa bao giờ Nguyễn Sơn Hà thối chí, nản lòng. Đáng quý hơn nữa, ông cũng chẳng bao giờ dựa vào Pháp, thân Pháp hay sợ Pháp, mà càng thêm nỗ lực hơn, đến nỗi làm cho chúng từ việc khinh rẻ sản phẩm của “dân An Nam”, sau này phải quay sang mua sơn ông làm, xin nhận làm đại lý để phân phối kiếm lời

    Cứ vị tư sản dân tộc nào cũng có tinh thần tự cường như ông, nước nhà lấy lại độc lập mấy hồi ?. Cái tinh thần khuếch trương hàng Việt của Nguyễn Sơn Hà, nay ta học theo còn dài dài lắm

    Sau này, mừng sinh nhật ông, Nhà giáo nhân dân Nguyễn Luân có bài thơ Đường luật viết tặng, trong đó có câu:

    Tay trắng làm nên từ thuở trẻ,
    Lòng son giữ vững đến khi già.
    Tự do, độc lập, coi vô giá,
    Của cải, gia tài chẳng thiết tha.

    Coi độc lập, tự do của dân tộc cao hơn tất cả mọi thứ lợi ích vật chất tầm thường khác, sẵn sàng hiến tài sản to lớn dày công tạo lập, Nguyễn Sơn Hà cùng gia quyến lại thêm bước dấn thân vì nước...

    Luôn vì quốc dân

    Không chỉ làm kinh tế, cạnh tranh sòng phẳng với người Pháp để tỏ rõ dân Nam giỏi giang chẳng kém người da trắng, doanh nhân Nguyễn Sơn Hà sớm đi theo tiếng gọi của Tổ quốc. Việc gì lợi cho nước, ông cũng đem hết sức vóc mà tham gia cho đến khi đạt được kết quả

    Riêng ông bà có 8 người con, nhiều người tham gia cách mạng; trong đó, con cả Nguyễn Sơn Lâm là liệt sĩ chống Pháp tại Hải Phòng, còn con út Nguyễn Sơn Ngọc là thương binh trong kháng chiến chống Mỹ. Riêng bà Mùi sau Cách mạng tháng 8 được cử làm ủy viên thuộc UBND cách mạng lâm thời đầu tiên tại thành phố Hải Phòng

    Còn nhớ nơi đất Hải Phòng, khi Hội truyền bá quốc ngữ được thành lập tại Hà Nội, ông là một trong những người đầu tiên lập chi hội dạy chữ quốc ngữ ở đất cảng này theo đề nghị của Hội trưởng Nguyễn Văn Tố. Nhờ đó “sau vài năm, phong trào diệt dốt đã trở nên mạnh mẽ, sôi nổi, chẳng những ở khắp trong tỉnh, mà còn lan ra các miền chung quanh”

    Lại để bảo vệ cho đồng bào thấp cổ bé học trước sự hống hách của thực dân cũng như hệ thống luật pháp bảo vệ người của “mẫu quốc”, ông tham gia vào Hội đồng thành phố để tranh đấu cho đồng bào mình

    Theo chính lời ông kể, không chỉ dùng sức mạnh tự thân, Nguyễn Sơn Hà còn tranh thủ bè bạn có cảm tình, kể cả người Pháp để “dùng mọi lý lẽ xác đáng đấu tranh, không những ở Hội đồng thành phố, mà cả với tên Thống sứ, tiến tới phải bỏ cái thuế hình, thuế nước, những thứ thuế cực kỳ vô nhân đạo, đánh vào tất cả mọi người có công việc qua lại thành phố”

    Một sự kiện rất quan trọng cho tư tưởng cứu nước của Nguyễn Sơn Hà, ấy là chuyến vào thăm cố đô Huế, được tiếp xúc với các nhà yêu nước Phan Bội Châu, Huỳnh Thúc Kháng năm 1939. Cũng chính năm 1939, tại Đông Triều, Nguyễn Sơn Hà và Nguyễn Bình (lưỡng quốc tướng quân) gặp nhau. Bấy giờ, Nguyễn Bình đang lập Đệ tứ chiến khu chống Pháp, ông không ngần ngại ủng hộ một số tiền lớn cho việc mua sắm vũ khí

    Trước Cách mạng tháng 8/1945, nạn đói do phát xít Nhật bắt dân ta nhổ lúa trồng đay đã làm cho hơn 2 triệu đồng bào từ Thanh Hóa trở ra Bắc chết đói. Đau xót trước sinh mệnh đồng bào, vợ chồng doanh nhân sơn dầu họ Nguyễn đứng ra tổ chức Ban cứu đói, vận động các nhà hảo tâm góp tiền ủng hộ đồng bào; đồng thời, vợ chồng ông còn mở trường Dục Anh làm nơi nuôi dưỡng trẻ mồ côi

    Trong những ngày Cách mạng tháng 8/1945, nhờ có tiền hãng sơn Nguyễn Sơn Hà gửi ở ngân hàng được rút ra ủng hộ, góp phần tổ chức được đoàn tàu ra Côn Đảo đón cán bộ cách mạng bị giam giữ trước đó về đất liền, trong đó có Tôn Đức Thắng, Lê Duẩn, Nguyễn Văn Linh…

    Sau khi Cách mạng tháng 8 thành công, lại cũng chính vợ chồng Nguyễn Sơn Hà ủng hộ cho chính quyền cách mạng 105 cây vàng, một số tiền lớn cùng nhiều đất đai. Cũng từ đây về sau, vị doanh nhân họ Nguyễn đi theo cách mạng

    Qua hai cuộc kháng chiến

    Với uy tín to lớn không chỉ trong việc doanh thương mà cả với đồng bào Hải Phòng, nên sau khi cách mạng thành công, ông là một trong những ứng cử viên được bầu làm đại biểu Quốc hội đầu tiên của Hải Phòng

    Tham gia cơ quan lập pháp của đất nước, theo hồi ức “Nguyễn Sơn Hà, một nhà doanh nghiệp và nhân sĩ yêu nước”, thì Nguyễn Sơn Hà là một đại biểu “có ý kiến độc lập, luôn thẳng thắn trao đổi, đóng góp những vấn đề trọng đại mà Quốc hội phải quyết định”

    Có điều ít ai biết, mà như chính doanh nhân họ Nguyễn kể lại, ông từng được đề nghị giữ chức vụ Bộ trưởng Bộ Kinh tế sau Cách mạng tháng 8 nhưng khiêm nhường xin được từ chối bởi “tự xét thấy mình học ít, tài sơ, nên không dám nhận chức vụ quá to lớn ngoài sức mình”

    Khi Pháp đánh chiếm Hải Phòng, gia đình ông bỏ lại tất cả tài sản ở Hải Phòng, chuyển sang chiến khu Đông Triều, rồi lên Việt Bắc tham gia kháng chiến. Ông tích cực tham gia các hoạt động như Bình dân học vụ, lập trại tản cư…

    Không quên nghề cũ đã làm nên tên tuổi Nguyễn Sơn Hà dậy vang ngành sơn dầu, ông lại cùng với anh em công nhân tìm kiếm nguyên liệu, mở xưởng sản xuất mực in li-tô, giấy than, áo mưa ba tác dụng cho quân dân. Bởi vậy mới có bài thơ người bạn tặng ông, có câu rằng

    Áo mưa làm rất tài tình,
    Dầu ăn, lau súng cũng mình chế ra.
    Thi đua bảo vệ sơn hà,
    Toàn gia nỗ lực xây nhà tương lai.

    Đâu chỉ có thế, ông còn sáng kiến chế được cả lương khô, thuốc ho cho anh em bộ đội. Chính bởi sự cống hiến không mệt mỏi ấy, Hồ Chủ tịch từng hai lần viết thư động viên, khen ngợi ông. Trong thời gian kháng chiến chống Pháp về sau, Nguyễn Sơn Hà tiếp tục là đại biểu Quốc hội, ủy viên Mặt trận Liên Việt

    Hưởng ứng lời kêu gọi thi đua ái quốc của Hồ Chủ tịch, ông đã soạn nên cuốn sách “Công nghệ thực hành” dạy một số nghề thông thường, hướng dẫn làm giấm, xì dầu, mực in… được in và phát hành rộng rãi nơi Việt Bắc

    Sau năm 1954, ông về Hà Nội với cương vị Thường trực Quốc hội, Thường trực Mặt trận dân tộc thống nhất… Ngoài ra, Nguyễn Sơn Hà lại quay về với lợi thế bấy lâu, hùn vốn lập nhà máy đường kính. Sau ông được giao phụ trách ngành sơn dầu Hà Nội

    Từ những kiến thức đã tích lũy, tài liệu về sơn dầu được ông viết nên cho lớp trẻ mà không lấy bất cứ đồng tiền thù lao nào… Trong đời mình, ông cũng từng được tín nhiệm tham gia phái đoàn đi dự Hội nghị kinh tế quốc tế tại Moscow năm 1952, tham gia học tập, dự Ngày Quốc tế Lao động tại Trung Hoa…

    Ngẫm lại, nghiệp doanh thương, nghiệp cứu nước của Nguyễn Sơn Hà, thật xứng với đôi câu đối cụ Phan Bội Châu viết tặng ông:

    Hóa học bác Âu trường, tô điểm sơn hà tâm hữu tất,
    Công khoa tồn Việt chủng, chuyên di dời thế thủ vi cơ...

    Không chỉ theo đuổi nghiệp doanh thương làm giàu cho bản thân, góp phần khơi dậy ý thức tự cường dân tộc, mà khi Tổ quốc cần, doanh nhân Nguyễn Sơn Hà cùng gia đình cống hiến hết mình cho cách mạng, những mong quốc gia, dân tộc đi đến cảnh độc lập, tự do, nhân dân cởi được ách nô lệ

    Trần A.B
     
    Last edited by a moderator: Dec 24, 2017
  2. LOBBY.VN

    LOBBY.VN Administrator

    Joined:
    Jan 3, 2010
    Messages:
    6,241
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Gender:
    Male
    Location:
    Hà Nội - Việt Nam
    Home Page:
    Chuyện rút nhẫn kim cương, hiến 10.5kg vàng của doanh nhân đất Cảng
    Trong Tuần lễ vàng tháng 8/1945, doanh nhân Sơn Hà không ngần ngại rút chiếc nhẫn quý gắn kim cương bỏ vào thùng hiến tặng. Theo cụ: “Còn đất nước thì sẽ còn của cải nếu mất nước, tiền và của cải nhiều cũng chẳng để làm gì”

    Trong căn biệt thự cổ nhuốm màu thời gian ở quận Ngô Quyền, Hải Phòng, họa sĩ Nguyễn Thị Sơn Trúc (SN 1944) còn lưu giữ khá nhiều kỷ vật về cha mình, doanh nhân Nguyễn Sơn Hà (1894 - 1980)

    Cụ là một trong những thương gia hàng đầu của Việt Nam thời Pháp thuộc, được biết đến như ông tổ của nghề sản xuất sơn ở Việt Nam

    [​IMG]
    Bà Sơn Trúc bên căn biệt thự của gia đình

    “Cụ Sơn Hà sinh ra trong một gia đình có 7 anh em ở huyện Quốc Oai, tỉnh Sơn Tây (nay thuộc Hà Nội). Con đường khởi nghiệp kinh doanh của cha tôi không hề dễ dàng. Đó là cả một câu chuyện dài…”, bà Sơn Trúc mở đầu câu chuyện về cha mình

    Thời trẻ, doanh nhân Sơn Hà làm thuê cho một hãng sơn của người Pháp ở Hải Phòng. Sau đó, muốn đứng ra kinh doanh độc lập, cụ khởi đầu bằng việc tự chế tạo loại sơn riêng của bản thân

    Để có tiền vốn, Nguyễn Sơn Hà bán chiếc xe đạp, tài sản duy nhất mình có lúc bấy giờ, dùng tiền để mua một chiếc máy xay bột. Loại máy này giúp cụ nghiền nguyên liệu để chế tạo sơn. Tuy nhiên mẻ sơn đầu tiên không thành công, sơn bán ra bị ế. Sơn Hà không bỏ cuộc, tiếp tục nghiên cứu và cho ra đời những mẻ tiếp theo

    “Trong những câu chuyện sau này của gia tộc kể lại, tôi vẫn thường được nghe về những ngày đầu khởi nghiệp thiếu thốn của cha tôi. Để có tiền, cụ phải tự làm đồ chơi cho trẻ em

    Sau đó, những ngày gần đến trung thu, đêm nào cha tôi cũng mang ra ga tàu bán đến tận khuya. Tất cả chỉ để theo đuổi ước mơ tạo được hãng sơn riêng của người Việt. Tôi thường mường tượng về hình ảnh đó và nó ám ảnh tôi mãi”, bà Sơn Hà chia sẻ

    [​IMG]
    Doanh nhân Nguyễn Sơn Hà

    Để tạo loại sơn riêng, cụ Sơn Hà chú trọng vào nguồn nhiên liệu có sẵn trong nước như nhựa thông, dầu của các loại cây. Theo cụ, nguồn nguyên liệu này sẽ làm giá thành sản xuất rẻ và an toàn. Sau khi có mẫu sơn ưng ý, cụ đẩy mạnh vào việc tìm kiếm thị trường tiêu thụ

    “Cha tôi tìm khách hàng bằng cách bán sơn cho cai thầu người Hoa ở Hải Phòng với giá rẻ, biếu hàng mẫu, gửi sơn cho các hãng buôn lớn bán với lãi suất cao mà lại không phải trả tiền hàng ngay…

    Thấy sơn rẻ lại chất lượng tốt, khách bắt đầu đặt hàng. Dần dần, số lượng sơn của cha tôi bán ra ngày càng tăng”, bà Sơn Trúc cho biết

    Năm 1920, Nguyễn Sơn Hà khi đó là một thanh niên 26 tuổi đã xây dựng một cơ xưởng ở Lạch Tray, Hải Phòng với diện tích 7.000 m2. Cụ mở rộng sản xuất, sắm máy xay và các phương tiện hiện đại

    Để chủ động nguồn nguyên liệu, cụ mua đất ở các huyện trồng các loại cây như trẩy, thông… Doanh nhân này cũng đăng tuyển những thợ giỏi nhất và mày mò nghiên cứu tìm nguyên liệu đa dạng để tạo màu cho sơn

    Chất lượng sơn của cụ đã chinh phục nhiều người tiêu dùng với giá thành sơn rẻ hơn rất nhiều so với các loại sơn khác. Sơn của Sơn Hà xuất hiện ở các tỉnh phía Bắc sau đó có mặt tại Sài Gòn. Chưa dừng lại ở đó, nó còn được tiêu thụ tại Lào, Campuchia

    “Đặc biệt, trước năm 1945, cha tôi từng đưa sơn của công ty sang Pháp tham dự hội chợ. Ông muốn quảng bá sơn của người Việt ra thế giới”, họa sĩ Sơn Trúc cho biết

    [​IMG]
    Nguyễn Sơn Hà hướng dẫn bí quyết làm sơn cho kỹ thuật viên Sở Công nghiệp Hà Nội

    Uy tín trong giới làm ăn ngày được củng cố, Nguyễn Sơn Hà nhanh chóng vươn lên là một trong những nhà tư sản lớn ở Việt Nam thời bấy giờ. Doanh nhân này sở hữu rất nhiều đất đai, biệt thự tại Hải Phòng, Hà Nội và nhiều tỉnh lân cận

    Năm 1939, vợ chồng Nguyễn Sơn Hà được vua Bảo Đại mời vào Huế để dự tiệc chiêu đãi. Cũng trong lần đi này, cụ Sơn Hà có cơ duyên gặp mặt cụ Phan Bội Châu, người đang bị Pháp quản thúc tại Huế

    Cuộc gặp gỡ này đã tác động sâu sắc đến vị doanh nhân đất Cảng.

    ‘Còn đất nước thì sẽ còn của cải’

    Cùng với Bạch Thái Bưởi, Trịnh Văn Bô, Trương Văn Bền… dư luận nhắc đến Sơn Hà không chỉ là một doanh nhân thành đạt, cụ còn có nhiều đóng góp lớn cho sự nghiệp cách mạng

    Trước cách mạng, Nguyễn Sơn Hà tham gia thành lập các cơ sở từ thiện, mở trường nuôi dạy trẻ lang thang, cơ nhỡ

    Cụ còn cho người đến Hà Đông học nghề dệt vải để sau đó về mở cơ sở sản xuất tạo thêm việc làm và thu nhập cho người dân và mua tặng dân làng 4 máy dệt

    Trong nạn đói Ất Dậu (1945), cụ dùng số thóc thu được từ 200 mẫu ruộng ở Kinh Môn (tỉnh Hải Dương) vào việc phát chẩn cứu đói. Vợ cụ Sơn Hà là Nguyễn Thị Ngọc Mùi (1918 - 1997) cùng các con trực tiếp nấu cháo và làm bánh tấm, bánh cám để phát cho dân

    Đặc biệt, trong Tuần lễ vàng, Nguyễn Sơn Hà rất tích cực đóng góp tiền vàng và vận động các nhà tư sản khác tham gia

    [​IMG]
    Cụ Sơn Hà (ngoài cùng bên phải) và vợ Nguyễn Thị Ngọc Mùi (ngoài cùng bên trái)

    Cụ thể, cụ Ngọc Mùi và con gái trong lần ủng hộ đầu tiên đã hiến tặng 105 lạng vàng ròng và số nữ trang của gia đình (gồm vàng bạc, đá quý) lên đến 10,5 kg vàng

    “Có giai thoại kể lại rằng, trong sự kiện này, cha tôi không ngần ngại tháo ngay chiếc nhẫn quý bằng platin cẩn kim cương bỏ vào thùng hiến tặng”, bà Sơn Trúc kể

    Ngoài ra, gia đình cũng ủng hộ vào quỹ Ủy ban chuẩn bị tổng khởi nghĩa (Tháng 8/1945), 4 vạn 5.000 đông dương (năm 1945, trị giá khoảng 2.000 lạng vàng). Số tiền trên ông ông Vũ Quốc Uy, chủ tịch TP Hải Phòng đương thời, tiếp nhận

    Bà Sơn Trúc tiếp tục chia sẻ: “Sau Cách mạng tháng Tám, cha tôi cũng tổ chức một đoàn tàu vượt biển ra Côn Đảo đón tù chính trị bị giam giữ trở về đất liền trước thời điểm Pháp nổ súng gây hấn và chiếm lại Nam bộ ngày 23/9/1945

    “Lý giải cho hành động của mình, cha tôi từng nói: “Còn đất nước thì sẽ còn của cải nếu mất nước, tiền và của cải nhiều cũng chẳng để làm gì”, bà Sơn Trúc kể lại

    Ngọc Trang - Diệu Bình
     

Share This Page